Trần Kỵ nghiêm túc nói: “Chụp một tấm cho Lục Minh Bạc khoe một chút, vợ anh làm cơm cho anh.
Chu Phù: “…”
Sau giờ nghỉ trưa, Chu Phù bấm giờ làm việc của bệnh viện, hiếm khi mạnh mẽ lôi kéo Trần Kỵ đi kiểm tra sức khỏe.
Sau khi nhận được tất cả báo cáo bình thường, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Việc Trần Kỵ này xem như kết thúc. Lúc đang định đi, Chu Phù bỗng nhiên nhớ tới buổi sáng đã nói với anh về chuyện muốn có em bé, thấy thời gian còn sớm, nghĩ dù sao cũng xin nghỉ cả buổi chiều, cô dứt khoát bảo anh dẫn mình đi làm kiểm tra một chuyến, xem như chuẩn bị mang thai.
Trần Kỵ đối với đứa nhỏ cũng không có bao nhiêu nhiệt tình và khát vọng, trong quan niệm của anh, chỉ cần trong nhà có Chu Phù, như vậy cái nhà này coi như hoàn chỉnh, không cần nhiều sinh mệnh khác lấp đầy.
Nhưng nếu Chu Phù muốn, anh cũng không có đạo lý không phối hợp.
Thêm nữa anh đối với tình trạng sức khỏe của Chu Phù vô cùng để ý, nghĩ đến lần trước cô làm kiểm tra sức khỏe là đã hơn một năm trước, nhân cơ hội này tìm hiểu thêm một chút luôn luôn tốt.
Sau khi có kết quả, những gì nên thay cô bổ sung thì trong lòng anh cũng sẽ có tính toán hơn một chút.
Làm anh vui mừng đó là, kết quả kiểm tra sức khỏe lần này của Chu Phù tốt hơn một năm trước không ít.
Tuy vẫn còn hơi gầy, nhưng các chỉ tiêu đều có tăng lên rõ rệt, đều đang phát triển theo hướng tốt.
Anh dốc lòng chăm sóc cô hơn một năm, tần suất mắc bệnh cũ như đau bụng kinh hay dễ phát sốt của cô cũng càng ngày càng thấp.
Lúc hai người ra khỏi bệnh viện, tâm tình đều khá tốt.
Sau ngày đó, kế hoạch muốn em bé xem như chính thức được đưa vào lịch trình.
Không thể không nói, ngày chuẩn bị mang thai này quả thật làm cho thể xác và tinh thần Trần Kỵ thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-292.html.]
Từ sau khi Chu Phù có ý nghĩ mang thai em bé, cô uống thuốc không cần người dỗ dành và lừa gạt, ăn cơm cũng tự giác tăng thêm chút thức ăn cho mình.
Đến phiên phải tăng ca, cô cũng không xấu hổ liền trốn giống như trước, không chỉ không từ chối, thỉnh thoảng cô còn có thể chủ động xin lãnh đạo tăng ca.
Điều này làm cho Trần Kỵ lần đầu tiên cảm thấy muốn có một đứa bé dường như quả thật rất tốt.
Suy nghĩ này tiếp tục kéo dài đến một ngày hai tháng sau.
Lăng Lộ Vũ gọi điện thoại nói cho Chu Phù biết mình mang thai.
Cô và Thân Thành Dương thuộc loại vượt qua khúc cua. (*)
(*) Vượt qua khúc cua (弯道超车) là một thuật ngữ phổ biến trong môn thể thao đua xe có nghĩa là sử dụng các khúc cua để vượt qua nhau. Bây giờ thuật ngữ này đã được đưa ra một ý nghĩa mới và được sử dụng rộng rãi trong tất cả các lĩnh vực của đời sống chính trị, kinh tế và xã hội, trong đó “khúc cua” được hiểu là một số thay đổi nhất định trong tiến trình xã hội hoặc một số điểm quan trọng trên đường đời.
Vốn mẹ của Thân Thành Dương cũng không muốn cô ấy ở bên nhau với Thân Thành Dương, nhưng không ngờ hai người trẻ tuổi chơi đến điên, không cẩn thận liền trúng chiêu.
Mẹ Thân Thành Dương đã sớm chờ mong có thể ôm cháu trai cháu gái, chuyện hai người đăng ký kết hôn cũng suông sẻ.
Cuối tuần hôm nay, Chu Phù kéo Trần Kỵ đến cửa hàng mẹ và bé mua không ít đồ chơi lớn nhỏ, chuẩn bị đến nhà họ Thân Thành Dương xem Lăng Lộ Vũ.
Không ngờ Lăng Lộ Vũ mang thai cũng không thoải mái.
Hai người mới vừa đến phòng khách ngồi xuống không bao lâu, cô ấy cũng đã chạy vào toilet nôn không dưới ba lần.
Thân Thành Dương đuổi theo phía sau vừa chăm sóc vừa đau lòng, Chu Phù cũng luống cuống tay chân tiến lên hỗ trợ.
Sau khi Lăng Lộ Vũ xử lý xong, từ toilet đi ra, khí sắc cả người liền yếu ớt đi không ít.
Nhưng mặt mày vẫn mang theo chờ mong đối với đứa bé tương lai, yếu ớt cười nói với Chu Phù: “Cậu đừng sợ, mang thai là như vậy, nôn nghén, sưng phù đều là hiện tượng bình thường.”