Anh Luôn Ở Đây - Chương 290

Cập nhật lúc: 2025-03-04 11:56:44
Lượt xem: 8

Trong lòng Chu Phù cất giấu lo lắng không xua đi được, cuối cùng vẫn không cho Trần Kỵ đi siêu thị một chuyến.

 

Ngay cả mấy túi nguyên liệu nấu ăn mới mua trong tay anh cũng không nỡ để anh xách, đưa tay muốn cướp.

 

Trần Kỵ rụt tay lại, không để cho cô thực hiện được: “Em làm gì vậy?”

 

Chu Phù đương nhiên nói: “Để em nói đã.”

 

“?” Trần Kỵ buồn cười nhìn cô, “Em muốn nói cái gì?”

 

Chu Phù nghiêm túc nói: “Trước khi báo cáo kiểm tra sức khỏe của anh còn chưa có, không thích hợp làm việc nặng.”

 

Trần Kỵ cụp mắt nhìn qua mấy túi rau quả trong tay: “Việc nặng?”

 

Chu Phù nhân cơ hội cướp đồ vào tay mình, đi thẳng về phía nhà: “Em nói em làm thì em làm.”

 

Sau khi về đến nhà, Trần Kỵ vốn theo thói quen muốn đi về phía nhà bếp, nào ngờ còn chưa đi được hai bước, anh đã bị Chu Phù dùng hai tay đặt lên eo, lập tức đẩy về phía phòng ngủ.

 

Trần Kỵ lần này thật sự bị cô làm cho bối rối: “Sao vậy?”

 

Vẻ mặt Chu Phù nghiêm túc: “Giai đoạn này, nhiệm vụ của anh chính là nghỉ ngơi.”

 

Trần Kỵ: “?”

 

“Có phải em nhập vai hơi nhanh không?” Trần Kỵ bị cô đẩy lên giường, buồn cười hỏi.

 

Chu Phù không hiểu: “Nhập vai cái gì?”

 

Trần Kỵ: “Vừa mới nói với anh muốn có em bé, bây giờ cứ như mang thai vậy.”

 

Chu Phù kịp phản ứng, nhất thời không nhịn được cười, nhẹ nhàng vỗ vai anh.

 

Trần Kỵ làm bộ làm tịch “Shhh” một tiếng, hai mắt Chu Phù lập tức mở to, căng thẳng nói: “Đau chỗ nào? Em không dùng sức mà…”

 

Người đàn ông thò tay từ trong chăn cô vừa đắp xong ra, véo má cô: “Không đau, lừa em thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-290.html.]

 

Thần sắc lo lắng trên mặt Chu Phù cũng không có bất kì chuyển biến tốt đẹp nào: “Anh làm em sợ muốn chết.”

 

“Em có ngốc không.” Trần Kỵ nháo với cô xong, lại giả bộ muốn xuống giường.

 

Chu Phù vội vàng ấn anh trở về, học theo lời anh dặn dò: “Nằm yên, đừng đứng lên.”

 

Giữa những hàng chữ Trần Kỵ vẫn mang theo sự nuông chiều: “Anh không đứng lên thì ai làm cơm trưa cho em đây?”

 

Chu Phù đắp chăn cho anh lần nữa: “Em cũng có thể làm mà.”

 

“Em có thể cái rắm.” Trần Kỵ không nghĩ tới muốn cô đụng vào những chuyện này. Anh nói xong, đang muốn tiếp tục vén chăn lên, chợt thấy cô gái nhỏ đứng ở bên giường đột nhiên cúi người xuống, trong mắt hạnh mang theo đau lòng nhìn lên người anh, hai tay nhẹ nhàng vòng lên vai rộng lớn của anh, cảm xúc nói chuyện không cao lắm: “A Kỵ, em cũng sẽ đau lòng cho anh, lo lắng cho anh.”

 

Sống lưng Trần Kỵ cứng ngắc trong chớp mắt, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

 

Chu Phù không đợi anh đáp lại, tiếp tục ghé vào bên tai anh nhỏ giọng nói: “Hai người kết hôn vốn là phải chăm sóc lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau. Sau này ở bên anh, em cũng không cần làm cái gì, em rất cảm ơn anh, nhưng cũng sẽ đau lòng cho anh, em không phải người vô tâm, anh coi như là… Để cho em yên tâm một chút, được không?”

 

Yết hầu người đàn ông trượt lên trượt xuống, cô nói chuyện với anh như vậy, anh không nói ra bất kì từ ngữ từ chối nào, chỉ có thể khàn giọng đáp: “Được.”

 

Bàn tay to của Trần Kỵ khẽ vuốt tóc cô vài cái, cuối cùng vẫn không nhịn được quan tâm dặn dò một câu: “Dùng điện, đừng dùng lửa, dùng d.a.o cẩn thận một chút, có thể không dùng thì cố gắng không dùng, trong nguyên liệu nấu ăn anh mua có một số thứ đều đã cắt sẵn, chỉ cần rửa một chút là được, chưa xử lý qua thì đừng đụng vào, dù sao anh ăn cái gì cũng không chọn, đừng làm quá nhiều.”

 

Chu Phù cong môi dưới, buồn cười nói: “Em cũng không phải trẻ con…”

 

Trần Kỵ kéo mặt cô: “Nhưng so với trẻ con còn khiến người ta lo lắng hơn, không có việc gì xuống bếp, còn muốn có cục cưng, bản thân mới lớn một chút thôi.” 

 

Chu Phù: “…”

 

Chu Phù không nói nhiều với anh, cô đứng dậy, trước khi đi dặn dò anh một câu: “Nằm yên.”

 

Người đàn ông lười biếng “Ừm” một tiếng, nụ cười chạm thẳng đến đáy mắt, hiếm khi được vợ cưng chiều, nhớ tới vẫn rất sảng khoái, thấy cô đi nhanh đến cửa phòng, anh không nhịn được mở miệng nói: “Làm ít một chút, làm một hai lần là đủ rồi, có chuyện gì thì gọi anh, có nghe thấy không.”

 

“Ồ…”

 

Trần Kỵ vô cùng chán nằm ở trên giường, một bên cánh tay gối lên gáy, càng nghĩ càng nhịn không được cười.

 

Một lát sau, anh lấy điện thoại từ trong túi quần ra, tùy ý chụp một tấm ảnh gửi cho Lục Minh Bạc trong phòng ngủ.

Loading...