Anh Luôn Ở Đây - Chương 289
Cập nhật lúc: 2025-03-03 20:29:19
Lượt xem: 9
Khó trách mấy tháng nay, bất kể cô đi đâu, Trần Kỵ đều phải tự mình lái xe đưa, theo dõi rất chặt chẽ.
Chu Phù kinh ngạc, tay cũng không nhịn được run rẩy: “Cậu nói là Trần Kỵ bắt Phó Kỳ Hữu sao?”
“A? Không phải ——” Hứa Tư Điềm còn chưa kịp nói xong, Chu Phù liền lập tức cúp máy. Lúc gọi điện thoại cho Trần Kỵ, cô lo lắng đến mức số điện thoại cũng ấn sai vài lần.
Lúc điện thoại được kết nối, Chu Phù không đợi anh nói chuyện, lập tức hỏi anh: “Anh đang ở đâu vậy?!”
“?” Trần Kỵ cúi đầu nhìn xe đẩy mua sắm trong tay, “Siêu thị, sao vậy em?”
Chu Phù gấp đến độ hốc mắt đỏ bừng: “Anh gạt người!”
Trần Kỵ nở nụ cười: “Lừa em thế nào chứ? Muốn kiểm tra à? Vậy anh gọi video cho em, em xem có phải anh đang ở siêu thị không nhé.”
Trần Kỵ nói được làm được, hiếm khi được vợ kiểm tra, còn rất hưởng thụ, anh tiện tay cúp điện thoại, giây tiếp theo liền gọi video qua, sau đó quay ống kính cho Chu Phù xem hoàn cảnh bốn phía, giọng nói lười biếng: “Chọn thức ăn trưa cho em đấy, lừa em làm gì.”
Chu Phù cẩn thận nhìn, thấy anh quả thật ở siêu thị, người cũng không có bất kì khác thường sau đó, lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại hỏi: “Vậy sao anh không hỏi em buổi trưa muốn ăn cái gì thế?”
Trần Kỵ nhướng mày: “Tối qua không phải em đã nói món ăn cho anh trước rồi sao?”
Chu Phù nghẹn họng, nhớ lại, hình như quả thật có chuyện như vậy.
Cô cắn môi: “Vậy anh ở siêu thị nào?”
“Siêu thị ở gần nhà.”
“Vậy anh chờ em một chút, em qua đó mua cùng anh.”
Mặc dù không biết cô muốn làm gì, Trần Kỵ vẫn trả lời: “Được, chờ em, lúc qua đường chú ý xe, nếu không để anh đi đón em một chuyến.”
Hai người cuối cùng vẫn gặp nhau ở nửa đường.
Chu Phù vừa nhìn thấy anh, liền bắt người đi lại vài vòng, cẩn thận quan sát trước sau và từ trên xuống dưới cả buổi, hỏi: “Anh có bị thương không?”
Trần Kỵ bị hỏi đến bối rối: “Mua thức ăn có thể bị thương gì chứ?”
Trong lời nói của Chu Phù nhịn không được mang theo tiếng khóc nức nở, nói toàn bộ những gì Hứa Tư Điềm vừa nói với cô cho anh một lần, Trần Kỵ lúc này mới phản ứng được cô đang lo lắng cái gì.
Anh nhếch môi nở nụ cười: “Lo lắng cho anh à?”
“Trần Kỵ!” Chu Phù không có tâm tư đùa giỡn với anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-289.html.]
Người đàn ông xoa xoa đầu cô: “Em yên tâm đi, phương pháp có chuyên môn, việc bắt người này anh phải tự mình làm.”
“Bây giờ anh là một người đàn ông có gia đình, trong nhà có một bà cô nhỏ phải chăm sóc, cô ấy không có anh thì không được, cho nên anh rất tiếc tính mạng, em lo lắng cái gì.”
Chu Phù nửa tin nửa ngờ siết chặt ống tay áo người đàn ông, cẩn thận anh lại sợ mình lo lắng, không nói thật với mình, vội nói: “Không được, lát nữa anh đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe đi.”
Trần Kỵ nhướng mày, buồn cười nói: “Kiểm tra cái gì chứ.”
Chu Phù hung dữ nói: “Buổi chiều lúc đi làm, em muốn xem báo cáo kiểm tra sức khỏe của anh trên bàn làm việc!”
Trần Kỵ lần này thật sự bị cô chọc cười: “Lại học anh nói chuyện à?”
“Tốt thì không học.”
Chu Phù: “…”
“Được được được, không phải là kiểm tra sức khỏe thôi sao? Anh làm, được chưa?” Trần Kỵ theo thói quen trả lời cô.
Lúc này hốc mắt Chu Phù vẫn còn chua xót, trái tim treo lơ lửng vẫn đập điên cuồng như cũ, suy nghĩ một chút, cô bỗng nhiên tiến lên ôm lấy thắt lưng gầy gò của Trần Kỵ, hai má áp sát vào n.g.ự.c anh, giọng nói rầu rĩ: “A Kỵ.”
“Hả?”
“Chúng ta muốn có em bé chứ?”
Trần Kỵ sửng sốt, cười khẽ hỏi: “Sao bỗng nhiên em muốn có em bé thế?”
Chu Phù mím môi: “Chỉ là bỗng nhiên rất muốn thôi.”
Nếu như bọn họ có con, anh còn một mối bận tâm nữa trên thế giới này.
Như vậy có lẽ anh mới có thể quan tâm bản thân hơn một chút.
——
Tác giả có lời muốn nói:
Trần Kỵ: Lại muốn thêm một người không có anh không được, không ngờ lại sinh thêm một người để anh hầu hạ sao?
Chu Phù: Hiểu rất đúng chỗ.
Trần Kỵ: Nhân tiện hỏi một chút, Đơn Đình Đình viết bài văn ngắn tám trăm chữ các loại tư thế CP, tôi cho cô thêm chút tiền thưởng cuối năm, cô có thể gửi riêng cho tôi một bản được không?