Anh Luôn Ở Đây - Chương 288

Cập nhật lúc: 2025-03-03 20:29:12
Lượt xem: 8

“Mẹ nó!” Lão Dư đã bắt đầu chìm vào trong hồi ức thật sâu, “Hai người rốt cuộc quen biết bao lâu rồi?”

 

“Tám chín năm rồi nhỉ? Lúc học lớp 10 từng ngồi cùng bàn.”

 

“Nói như vậy, từ rất sớm trước đó, sếp nói ghế phụ lái để lại cho bạn gái, cho nên lúc ấy để lại cho em sao?”

 

Chu Phù: “Có lẽ… Xem như vậy đi… Nhưng khi đó chúng em còn chưa ở bên nhau.”

 

Lão Dư cảm khái lắc đầu: “Nhìn không ra, sếp trẻ con như vậy.”

 

Chu Phù: “…”

 

Vẻ mặt Đơn Đình Đình cảm động: “Cứu mạng! Yêu sớm! Ngồi cùng bàn! Đã từng hôn nhau trong toilet trường học chưa?”

 

Chu Phù: “…”

 

Đơn Đình Đình: “Nhất định là có chứ? Một người đàn ông có tính cách như sếp, còn hận không thể hôn c.h.ế.t cậu trên tường sao?”

 

Chu Phù: “…?”

 

Trong đầu Đơn Đình Đình đã viết xong một bài văn ngắn tám trăm chữ các loại tư thế, nụ cười trên mặt muốn bao nhiêu tà ác có bấy nhiêu tà ác.

 

Cũng may lịch sử tình cảm riêng tư của hai người cũng chỉ để cho bọn họ sôi nổi thảo luận một ngày. Sau một ngày, mọi người lại như thường ngày, nhanh chóng trở về trạng thái công việc đứng đắn.

 

Quan hệ và thái độ của mỗi đồng nghiệp đều không có gì khác với trước đây, đối đãi với Chu Phù cũng không cố ý lấy lòng hoặc lảng tránh, nên nói đùa thì nói đùa, đến lúc đưa ra đề nghị thay đổi kế hoạch thì không ai có ý kiến ​​gì cả.

 

Chu Phù rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, càng thêm thích môi trường làm việc này.

 

Lúc trước Trần Kỵ từng nói với cô, nếu cô muốn đi lại con đường đàn dương cầm này, anh đều có thể sắp xếp cho cô, cô có thể trở lại bất cứ quỹ đạo nào cô muốn, chỉ cần anh ở đây.

 

Nhưng lúc ấy Chu Phù liền nói với anh rằng cô thích Phù Trầm, thích sống cùng một nhóm đồng nghiệp như vậy, cùng nhau làm việc cùng nhau nói chuyện phiếm hay trêu đùa, gia đình lớn này hài hòa ấm áp, cho cô cảm giác vui vẻ và an toàn đã lâu không trải nghiệm qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-288.html.]

 

So với đàn dương cầm, cô càng không nỡ rời xa mọi người.

 

Sau khi Trần Kỵ nghe xong những lý do này, lý trí đồng ý quan điểm của cô một chút, nhưng ban đêm vẫn quyết tâm đòi lại trên người cô nhiều lần.

 

Chu Phù ở một bên nghĩ mãi mà không ra, không biết lại trêu chọc anh ở đâu.

 

Sau khi kết thúc, Trần Kỵ mới hờ hững nói: “Giỏi lắm, ngay cả bọn họ cũng không nỡ, nhưng lại có thể cam lòng chạy trốn khỏi anh suốt tám năm.”

 

Chu Phù: “…”

 

Người đàn ông này ăn giấm chua thật đúng là không kén chọn!

 

Đầu tháng mười một, Bắc Lâm gặp phải trận tuyết lớn đầu tiên trong năm.

 

Trần Kỵ dậy thật sớm, sau khi làm xong bữa sáng cho Chu Phù, ngay cả kem đánh răng cũng bóp cho cô, mới đưa được bà cô nhỏ này từ trong chăn ấm áp ra.

 

Trước khi ra khỏi cửa, anh cẩn thận bọc Chu Phù thật chặt, lúc này mới yên tâm đưa cô đến công ty.

 

Cả buổi sáng, Chu Phù không nhìn thấy Trần Kỵ trong công ty.

 

Rõ ràng bình thường tình huống này cũng không ít, anh không chỉ có chuyện trong công ty phải bận rộn, không ở trong phòng làm việc là chuyện bình thường, nhưng không hiểu sao hôm nay Chu Phù không khỏi hoảng hốt.

 

Mãi cho đến giữa trưa sắp tan làm, cô liếc nhìn điện thoại, không thấy Trần Kỵ giống đúng giờ gửi tin nhắn tới hỏi cô buổi trưa muốn ăn gì như thường ngày.

 

Chu Phù nhịn không được nhíu mày, đang muốn gọi điện thoại cho anh hỏi một câu thì Hứa Tư Điềm bỗng nhiên gọi điện thoại tới.

 

Chu Phù vừa nhận máy, chợt nghe thấy Hứa Tư Điềm phấn khởi vừa vui mừng nói: “Thật tốt quá! Tên Phó Kỳ Hữu ngu xuẩn kia cuối cùng cũng bị bắt, lần này hắn phải nếm mùi đau khổ, đoán chừng phải ngồi tù mục xương.”

 

Chu Phù nhất thời không hiểu: “Không phải Phó Kỳ Hữu đã sớm bị bắt rồi sao?”

 

“A?” Hứa Tư Điềm cũng bị cô hỏi đến bối rối, “Không có, trước khi cha hắn gặp chuyện không may hình như đã trốn ở thành phố đưa tiễn hắn trước, hắn còn rất có thể trốn, tìm mấy tháng, lúc này phỏng chừng là toàn bộ tiền cha hắn cho hắn đều hết sạch, chịu không nổi mới một lần nữa lấy can đảm quay về Bắc Lâm, nào ngờ vừa về Bắc Lâm đã bị Trần Kỵ phát hiện.”

Loading...