Anh Luôn Ở Đây - Chương 286

Cập nhật lúc: 2025-03-03 20:28:46
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông ở trên giường từ trước đến nay không nói đạo lý, điểm này ở trên người Trần Kỵ thể hiện vô cùng tinh tế.

 

Chu Phù hiểu rõ được điểm này, đã không còn sức lực hối hận.

 

Trái lại Trần Kỵ, rõ ràng toàn bộ quá trình là anh chủ động hết sức, kết quả là tinh thần sảng khoái cũng là anh.

 

Chu Phù co lại trên giường, mí mắt mệt mỏi rũ xuống, dùng hết sức cũng chỉ có thể hơi mở ra.

 

Sau khi ăn no nê, tâm tình Trần Kỵ rất tốt, từ trên cao nhìn xuống đứng ở bên giường, cơ bắp trên cơ thể săn chắc.

 

Khó trách có thể giày vò người khác như vậy, Chu Phù nhịn không được nói thầm.

 

Người đàn ông tiện tay xách áo cưới lộn xộn treo ở trên cột La Mã cuối giường, những dải ruy băng trắng tinh xảo được quấn quanh nhau, đủ để thấy tình huống thảm thiết trong mấy tiếng.

 

Ánh mắt Chu Phù hơi đảo qua một cái, đỏ ửng vừa mới phai lại trong nháy mắt trở lại trên gương mặt trắng nõn mịn màng.

 

Rõ ràng chuyện quá đáng đều bị anh lôi kéo cùng thử qua, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn dễ dàng xấu hổ.

 

Trần Kỵ liếc nhìn vẻ mặt thay đổi của cô, nhịn không được khẽ cười ra tiếng, tiếng cười trầm khàn mê hoặc, chọc cho Chu Phù yếu ớt trừng anh một cái.

 

Chỉ là trừng mắt một cái, không đau đớn không mệt nhoài, Trần Kỵ nhịn không được bắt đầu được voi đòi tiên, động tác nhẹ nhàng vừa chậm rãi cẩn thận thay cô cất giữ áo cưới ngay ngắn làm kỷ niệm, vừa không biết xấu hổ bình luận: “Ánh mắt không tệ, chọn váy cưới rất đẹp.”

 

Chu Phù kiêu ngạo trả lời anh một câu theo bản năng: “Đương nhiên rồi.”

 

Trần Kỵ tiếp tục nói: “Khó trách khiến anh nhịn không được.”

 

Nhưng mặc hay không mặc, chỉ cần đối tượng là cô, dường như anh cũng không có nhiều khả năng kiềm chế.

 

“?”

 

Chu Phù đột nhiên ý thức được lời nói của người đàn ông không đúng lắm.

 

Trần Kỵ còn chưa dừng lại: “Chỉ là chất lượng hơi kém một chút.”

 

Lông mày thanh tú của Chu Phù hơi nhíu lại: “?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-286.html.]

 

Trần Kỵ mỉm cười: “Anh còn chưa dùng sức, vải mỏng đã rớt mấy cái rồi.”

 

Lời này anh đều nói ra được, còn ụp nồi lên chất lượng áo cưới, Chu Phù nhịn không được thay áo cưới nói hai câu công bằng: “Còn không phải bị anh kéo à?”

 

“Trách thì trách cái nơ bướm nào đó sau lưng quá khó tháo ra, làm đi làm lại cả buổi cũng không cởi ra được, anh có thể không kéo sao?” Trần Kỵ cười đến ủ rũ, “Cũng không thể để cho bà xã chờ lâu.”

 

Chu Phù: “???”

 

Ngày hôm sau Chu Phù ngủ một giấc thẳng đến giữa trưa, Trần Kỵ đối với biểu hiện không có sức lực của cô đã luyện thành thói quen.

 

Sau khi tỉnh lại làm xong bữa sáng ấm lên, tùy ý ôm laptop một lần nữa dựa vào đầu giường, vừa làm việc vừa ngủ cùng cô.

 

Cô đã từng nói nếu anh ở bên cạnh, cô có thể ngủ yên ổn hơn một chút, Trần Kỵ cũng vui vẻ ở bên cô.

 

Tuần trăng mật của hai người cũng không lập tức tiến hành sau hôn lễ.

 

Trần Kỵ lo lắng hôn lễ lớn như vậy, đi hết quá trình có thể tiêu hao hết phần lớn thể lực của Chu Phù. Nếu tiếp theo ra ngoài du lịch, sợ cô làm liên tục không nghỉ, cho nên thương lượng, đẩy thời gian về phía sau một chút, chờ cô nghỉ ngơi đủ rồi thì muốn đi lúc nào cũng được.

 

Như vậy anh cũng có thể xử lý công việc nửa năm sau tốt hơn, cố gắng hết sức dành ra nhiều thời gian hơn để toàn tâm toàn ý dẫn cô đi chơi.

 

Đúng lúc Chu Phù cũng cảm thấy mấy nơi muốn đi đều đang giữa hè, nhiệt độ cao, người ỉu xìu, không thích hợp đi xa, đẩy lùi tuần trăng mật về sau quả thật là không thể tốt hơn.

 

Hai người ăn nhịp với nhau, sau khi chuyện hôn lễ kết thúc, Chu Phù nhanh chóng trở lại Phù Trầm.

 

Buổi sáng hôm đó khi đến công ty, một đám người ở bộ phận thiết kế đang xúm lại trên bàn dài, thưởng thức từng tấm ảnh chụp hôn lễ ngày hôm đó.

 

Ảnh chụp là Phương Hân dùng máy tính chiếu, mấy người vây quanh phía sau cô ấy lải nhải không ngớt.

 

Lão Dư nói: “Phương Hân, cô không thể làm tôi gầy đi một chút sao? Chỉ sửa cho sếp, không công bằng chút nào.”

 

Phương Hân buồn cười liếc anh ấy một cái: “Tất cả đều là ảnh gốc, tôi cũng không sửa một cái, diện mạo kia của sếp còn cần tôi sửa ảnh à? Anh muốn sửa thì tự mình sửa, hai trăm năm mươi cân, đây là đang làm khó tôi đó.”

 

Chu Phù vừa vào cửa, toàn bộ sự chú ý của đám người liền tập trung trên người cô.

 

Đơn Đình Đình với tư cách là fan hâm mộ của Chu Phù và Trần Kỵ, từ lúc hai người còn chưa công khai quan hệ, vẫn lén lút “ship CP”. Hôm nay hôn lễ đã được tổ chức rầm rộ, cô ấy ship càng thêm không kiêng nể gì, vừa nhìn thấy Chu Phù, há mồm đó là: “Bà chủ thân yêu của tôi tới rồi!”

Loading...