Anh Luôn Ở Đây - Chương 285

Cập nhật lúc: 2025-03-03 12:03:58
Lượt xem: 15

Chu Phù nghiêng đầu, nhìn anh cầm giày cưới từng bước từng bước chậm rãi tới gần mình, sau đó Trần Kỵ quỳ một chân trước mặt cô, bàn tay to có vẻ thô ráp nắm lấy mắt cá chân mềm mại của cô gái nhỏ, cẩn thận dùng lòng bàn tay nâng lên.

 

Một giây sau, anh lấy từ trong túi âu phục ra hai cái băng cá nhân, Chu Phù khó hiểu nhìn anh xé băng cá nhân ra, tỉ mỉ dán lên gót chân cho cô.

 

“Không cho anh thay em chuẩn bị áo cưới giày cưới, phỏng chừng không vừa chân, dán đề phòng một chút.”

 

Chu Phù chỉ cảm thấy người đàn ông quỳ trước mặt mình quả thật có thể đọc được suy nghĩ của cô.

 

Đôi giày cưới này quả thật nhỏ, lúc trước đi chọn lựa, cô liếc mắt một cái đã nhìn trúng đôi này, nhưng chỉ là hàng lẻ, không có số. Việc này nếu nói cho Trần Kỵ, anh nhất định có thể dễ dàng giải quyết, nhưng đã nói phải giữ lại bí mật, không qua tay anh, Chu Phù bối rối hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định đôi này.

 

Hơi nhỏ một chút, nhưng còn có thể chấp nhận, dù sao cũng chỉ mang một lần trong ngày hôn lễ. Lúc ấy cô còn nghĩ, đợi đến khi muốn mang thì dán băng cá nhân sẽ không trầy xước chân, chỉ là hôn lễ sắp tới, cô ít nhiều cũng hơi căng thẳng, chút chuyện nhỏ này rất nhanh liền quên béng.

 

Không nghĩ tới một mì nh Trần Kỵ phải quan tâm nhiều khâu như vậy, vậy mà còn có thể cân nhắc đến điểm này.

 

Động tác Trần Kỵ mang giày cho Chu Phù vô cùng thành thạo, vừa nhìn bình thường ở nhà đã hầu hạ không ít.

 

Sau khi làm xong toàn bộ, người đàn ông đứng dậy ôm cô gái nhỏ từ trên giường cưới vào lòng rồi ra cửa xuống lầu, cùng nhau tới xe hoa, toàn bộ quá trình không cần chân cô chạm đất.

 

Hôn lễ phô trương rất lớn, đây là kiêu căng khó có được trong đời này của Trần Kỵ, chỉ vì nở mày nở mặt cưới công chúa duy nhất mà anh quý trọng về nhà.

 

Khác với hôn lễ bình thường, cha cô gái dẫn con gái vào sân, hôn lễ của Chu Phù cũng không thông báo cho Chu Hàng Sơn có mặt.

 

Khi tiếng nhạc vang lên, Chu Phù lẳng lặng đứng ở một đầu thảm đỏ, hơi ngước mắt lên, bình tĩnh nhìn người đàn ông mặc âu phục kiêu ngạo trên sân khấu chậm rãi đi về phía mình.

 

Anh từng nói với cô rằng nếu em không trở về thì anh đi tìm em.

 

Mà giờ phút này cũng như thế, em cái gì cũng không cần làm, chỉ cần yên tâm ở tại chỗ chờ đợi, chờ anh đi về phía em.

 

Đến lúc ném hoa, Hứa Tư Điềm lặng lẽ trốn vào góc khuất.

 

Nào ngờ bó hoa kia giống như có mắt, vượt qua đám người phấn khởi, chuẩn xác đập vào lòng cô.

 

Hứa Tư Điềm cứng đờ nhận hoa, trong nháy mắt thất thần.

 

Cô nhớ rõ lúc trước ở trường trung học Kim Đường cô và Chu Phù còn là bàn trước bàn sau, có một ngày hai người gọi điện thoại nói bí mật nhỏ, cô từng nói với Chu Phù, với tính tình Trần Kỵ, hẳn là sẽ không thả cô tự do quá lâu, thời gian hai người bọn họ kết hôn chắc chắn sớm hơn mình và Lục Minh Bạc.

 

Cô sợ Lục Minh Bạc không cưới cô, cô sẽ không gả đi được, cho nên đến lúc đó tung hoa nhất định phải vững vàng giao vào trong tay cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-285.html.]

Từng có lúc, cô đối với bó hoa này có khát vọng và chờ mong vô tận, mà hôm nay, thứ này đối với cô mà nói dường như đã không còn ý nghĩa đến mức nào nữa.

 

Giây lát, Hứa Tư Điềm cầm hoa đi đến phía Lăng Lộ Vũ, cười giao bó hoa giao vào trong tay cô ấy: “Cho cậu, hai người các cậu cũng nhanh thôi nhỉ?”

 

Lăng Lộ Vũ sững sờ nhìn về phía Chu Phù, lại lướt nhanh nhìn Lục Minh Bạc, cuối cùng nhìn Thân Thành Dương, vẫn nhận lấy bó hoa.

 

Ban đêm, Trần Kỵ quả nhiên biến lời tàn nhẫn sáng nay buông xuống trong điện thoại thành hành động.

 

Anh nói đêm nay phải trừng phạt cô, rồi tự mình thực hiện lời hứa hẹn này.

 

Dù sao anh đã hứa với cô thì đều sẽ làm được.

 

Trừng phạt mạnh mẽ cũng không ngoại lệ.

 

Người trong cuộc Chu Phù hối hận, rất hối hận.

 

Hối hận buổi sáng lưu luyến mấy phút ngủ lại kia, hối hận trêu chọc anh.

 

Sau vài lần, khóe mắt Chu Phù xuất hiện những giọt nước mắt.

 

Cô nói đêm tân hôn không thể khóc, cho nên muốn anh buông tha cô.

 

Trần Kỵ liền hôn hết từng giọt nước mắt của cô.

 

Không thể buông tha được.

 

Cô gái nhỏ nắm chặt ga giường, giọng nói khàn khàn không nghe được, nhưng vẫn chống đỡ hơi thở cuối cùng, cố gắng nói đạo lý với anh: “A Kỵ.”

 

“Hả?”

 

“Có một kiến trúc sư vĩ đại Mies từng nói rằng less is more, cho nên… Ít đi vài lần cũng giống nhau… Chúng ta không được vi phạm triết lý nữa…”

 

Sức lực trừng phạt của người đàn ông không hề nhẹ, nghe vậy, anh lưu manh hừ cười một tiếng: “Tương tự, more is less, cho nên, thêm vài lần cũng không sao.”

 

——

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Trần Kỵ: Cảm ơn kiến trúc sư vĩ đại này.

Loading...