Vốn tưởng rằng lúc nhìn thấy người, hẳn là có thể khống chế biểu cảm của mình rất tốt, nào ngờ muốn nhìn thấy Chu Phù mặc váy cưới trắng tinh khiết, điềm tĩnh và ngoan ngoãn ngồi ở chính giữa giường cưới, ánh mắt người đàn ông đều nhìn thẳng.
Bước chân dừng lại tại chỗ theo bản năng, hốc mắt khó có được chua xót.
Ngày hôm nay, cảnh tượng như vậy không biết đã xuất hiện bao nhiêu lần trong mơ của anh.
Nhưng hết thảy đều không bằng cô trước mắt lúc này.
Chu Phù nghiêng đầu, cong mí mắt cười với anh: “Khó coi sao?”
Người đàn ông trầm mặc thật lâu, sau một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Muốn giấu em đi.”
Quá đẹp đến ngỡ ngàng, vụng trộm muốn độc chiếm, không nỡ chia cho người bên ngoài thưởng thức một chút.
Vài giây sau, Lăng Lộ Vũ và Hứa Tư Điềm dẫn đoàn phù rể theo sau đuổi tới: “Chờ đã, bây giờ vẫn chưa thể đón, quá trình phải đi hết.”
Hứa Tư Điềm nói: “Lấy thái độ đón bà cô nhỏ về nhà ra, đàn ông thì sao, quá dễ dàng có được sẽ không quý trọng, nhất định phải tạo ra nhiều trở ngại nặng nề cho anh.”
Lục Minh Bạc nghe vậy, nụ cười nhếch lên cứng ngắc trong chớp mắt, ánh mắt nhìn về phía Hứa Tư Điềm đều trở nên cẩn thận từng li từng tí.
Trần Kỵ không nỡ rời mắt khỏi người Chu Phù, giờ phút này rốt cuộc nhìn thấy người, ngược lại kiên nhẫn: “Được.”
Hứa Tư Điềm muốn đến chỗ Chu Phù để bịt mắt, ném vào trong lòng Lục Minh Bạc, bảo anh ấy đeo lên cho Trần Kỵ, sau đó tự giới thiệu quy tắc trò chơi với mọi người vây xem: “Tay của sáu người, mỗi người anh chỉ có thể nắm một lần, tìm Chúc Chúc là được.”
Trần Kỵ nghe xong quy tắc, đứng tại chỗ không nhúc nhích, giọng nói trầm xuống mang theo kháng cự: “Cái này không thích hợp.”
Cả đời này anh chưa từng nắm tay một cô gái nào khác ngoài Chu Phù, cho dù là chơi trò chơi đi theo quy trình cũng không được.
Lục Minh Bạc và Trần Kỵ chơi chung từ nhỏ đến lớn, sao có thể không biết trong lời nói này của anh cất giấu ý tứ gì, vội nói: “Yên tâm đi anh, người văn minh chúng em, không chơi những trò không sạch sẽ, trong này không có con gái đâu.”
Trần Kỵ nhếch khóe môi: “Vậy được, nếu có thì lập tức vặn đầu cậu xuống để giúp mọi người vui vẻ.”
Lục Minh Bạc chậc một tiếng: “Ngày cưới anh nói gì vậy.”
Mọi người ngửa đầu cười vang, xôn xao hét lên muốn nhìn vặn đầu.
Lục Minh Bạc: “…?”
Trong tiếng cười, Trần Kỵ nắm bàn tay đầu tiên, mới chạm một giây, liền nói: “Lục Minh Bạc cậu cút ngay cho tôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-284.html.]
“Em đi.” Trong nháy mắt Lục Minh Bạc viết kinh ngạc lên mặt, “Làm sao anh biết là em thế?”
Trần Kỵ lười trả lời anh ấy, tiếp tục nắm lấy tay tiếp theo, vừa mới chạm một giây, lại hết sức bình tĩnh nói: “Lý Thuận, tiền thưởng cuối năm còn muốn hay không?”
Lý Thuận vội buông tay: “Sếp, tôi sai rồi!”
Lão Dư đứng thứ ba, Trần Kỵ vẫn như cũ thực hiện thao tác giống nhau, nhanh chóng như nhau: “Người nặng hơn hai trăm cân, so với Chu Phù gấp ba lần, anh tham gia vào có ý nghĩa gì?”
Lão Dư suýt chút nữa cười đến nghẹt thở.
Rất nhanh nắm lấy tay sáu người một lần, mỗi một người, Trần Kỵ đều có thể đoán chính xác tên họ, người cuối cùng nắm xong, anh thẳng thắn nói: “Không có cô ấy.”
Lăng Lộ Vũ và Thân Thành Dương không nhịn được lắc đầu, miệng khen anh trâu bò.
Lục Minh Bạc thay Trần Kỵ tháo bịt mắt xuống, người đàn ông xoay người sang chỗ khác theo bản năng, lập tức đi về phía cô gái nhỏ mặc váy cưới trắng tinh khiết trên giường.
Giống như bị mê hoặc, trong mắt chỉ có thể nhìn thấy cô.
Thấy thế, Hứa Tư Điềm và Lăng Lộ Vũ bước lên phía trước ngăn người: “Chờ đã chờ đã —— còn có ải cuối cùng chưa xong đâu.”
Vẻ mặt Trần Kỵ “Các người thật sự rất nhiều chuyện”, ánh mắt nhìn về phía Lục Minh Bạc: “Tiền lì xì, Alipay, mau quẹt đi.”
Người vây xem đều cười, Lăng Lộ Vũ vừa nhận tiền lì xì vừa nói: “Ải cuối cùng là tìm giày cưới, tìm được là có thể đón công chúa của chúng tôi đi.”
Vẻ mặt Trần Kỵ bình tĩnh, nhìn quanh bốn phía, lần đầu tiên hối hận vì đã mua một căn nhà lớn như vậy.
Chỉ một cái phòng ngủ chính cũng bằng với cả một căn phòng của người bình thường, chỗ có thể giấu đồ thật sự nhiều lắm.
Chu Phù ngồi trên giường nhìn anh khó khăn, không nhịn được cười.
Vẻ mặt Trần Kỵ “Em xem buổi tối anh trừng phạt em như thế nào” đảo qua, cô gái nhỏ ngây thơ le lưỡi, nào có dáng vẻ của một cô dâu.
Trần Kỵ nhìn đến mê mẩn, bị Lục Minh Bạc bên cạnh chọc vài lần lấy lại tinh thần.
Người đàn ông xấu hổ hắng giọng, cụp mắt nhìn thấy Cô Lỗ nghênh ngang đi vào góp vui, tùy ý nhìn qua, ngoài ý muốn phát hiện con đường của thằng nhóc này không tầm thường.
Trần Kỵ đi theo nó theo bản năng, thấy nó dừng lại trước một cái tủ màu xám, liền chuẩn bị đưa tay mở cửa tủ.
Phía sau lập tức truyền đến tiếng chửi thề của Lăng Lộ Vũ: “Cái này cũng được à?”
Khóe môi Trần Kỵ hơi nhếch lên, ngón tay thon dài nhẹ nhàng móc đôi giày cao gót thủy tinh kia ra, tay kia vuốt lên đầu Cô Lỗ hai cái: “Giỏi lắm, tám năm nay cuối cùng cũng không uổng công nuôi mày.”