Anh Luôn Ở Đây - Chương 283: Ngoại truyện 19

Cập nhật lúc: 2025-03-03 12:03:38
Lượt xem: 14

Khi Trần Kỵ dẫn theo đoàn phù rể đi tới cửa nhà Chu Phù, Chu Phù còn ở trong phòng thay đồ, tùy ý để thợ trang điểm và nhà tạo mẫu sửa soạn.

 

Lăng Lộ Vũ và Hứa Tư Điềm mặc váy phù dâu một trái một phải chặn cửa không cho vào, chỉ có Cô Lỗ trên cổ buộc nơ bướm vui mừng mới có thể ra vào tự nhiên quang minh chính đại.

 

Thấy Trần Kỵ bị chặn ở bên ngoài, nó còn nghênh ngang đi ra, vòng quanh chân anh khoe khoang một phen, sau đó lại chạy về phòng thay đồ, trở lại bên người Chu Phù.

 

Lăng Lộ Vũ nhìn Thân Thành Dương trong đoàn phù rể ngoài cửa, buồn cười hỏi anh ấy: “Thời gian còn chưa tới, mọi người tới sớm như vậy làm gì?”

 

Thân Thành Dương đứng ở chỗ Trần Kỵ đưa tay, lấy ngón tay chỉ anh: “Vị anh trai này hơn nửa đêm không ngủ được, ba giờ sáng đã thông báo muốn tới đón dâu, bị bọn anh kéo tới bốn giờ rưỡi, thật sự kéo không được.”

 

Lục Minh Bạc cũng hắng giọng mỉa mai nói: “Lúc tôi đi học, đánh c.h.ế.t cũng không tưởng tượng được, vậy mà anh Kỵ cũng có thể có bộ dạng không đáng giá như vậy!”

 

Trần Kỵ lười biếng quay đầu, tầm mắt không mang theo bất kỳ nhiệt độ nào đảo qua anh ấy, Lục Minh Bạc theo thói quen im lặng, sau đó lại giả bộ nghiêm túc nói: “Nhưng tôi cảm thấy nó rất đáng để các bạn nam ở đây học hỏi.”

 

Trần Kỵ: “…”

 

Lục Minh Bạc vừa dứt lời, nhìn về phía Hứa Tư Điềm theo bản năng, trong ánh mắt của người sau không nắm bắt được một chút tình cảm, chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn anh ấy một cái, liền rời mắt đi, như là vừa vặn nhìn người không liên quan chút nào, cảm xúc không hề thay đổi.

 

Trần Kỵ đợi ở cửa một lát, tâm tư đã sớm bay đến bên Chu Phù, cả đêm không thấy người, bây giờ đến cửa nhà, vẫn không thể nhìn thấy bà cô nhỏ mà anh suy nghĩ cả đêm. Chừng mười phút trôi qua liền có chút chờ không được, anh nhìn về phía hai cô gái chặn ở cửa, ngữ khí hiếm khi không còn ngạo mạn, có thương lượng có đắn đo: “Đi vào một chút, tôi vào trước nhìn một cái.”

 

Hứa Tư Điềm xua xua tay, không đồng ý.

 

Ngày cưới, Trần Kỵ cũng không dám có quá nhiều nóng nảy, nhẫn nại tiếp tục thương lượng: “Tôi vào xem một chút thôi, xem xong liền đi ra, bình thường tôi đều chăm sóc cô ấy, tôi không nhìn chằm chằm một chút, sợ cô ấy không quen.”

 

Hứa Tư Điềm mặc kệ những thứ này, bây giờ cô ấy là người nhà mẹ đẻ, vô cùng kiểu cách: “Là anh không quen thôi, trong phòng có mấy thợ trang điểm chuyên nghiệp vây quanh cô ấy.”

 

Trần Kỵ “Shhh” một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-283-ngoai-truyen-19.html.]

 

Hứa Tư Điềm tiếp tục nói: “Trước giờ lành gặp cô dâu, phá luật thì không may mắn đâu.”

 

Trần Kỵ cũng không phải là người tuân thủ phép tắc gì, dứt khoát nói: “Ở Kim Đường không có tập tục này.”

 

Hứa Tư Điềm không nhường một bước: “Ở Kim Đường có, hơn nữa đang ở Bắc Lâm, mà Bắc Lâm cũng có.”

 

Trần Kỵ cảm thấy nói thêm hai câu với các cô gái khác ngoài Chu Phù cũng rất vất vả, nghiêng đầu lạnh lùng quét mắt nhìn Lục Minh Bạc: “Cậu có thể quản một chút, cho cậu đi cùng là để đứng đấy à?”

 

Cái này nếu đổi lại là trước kia, còn không phải là chuyện Lục Minh Bạc nói sao, nhưng hôm nay sông có khúc, người có lúc, Lục Minh Bạc xấu hổ giơ tay sờ sờ cổ, nhìn Hứa Tư Điềm một cái, lại nhìn về phía Trần Kỵ: “Em đi đâu tìm bản lĩnh này chứ, nào dám quản cô ấy…”

 

Đầu lưỡi Trần Kỵ không kiên nhẫn đẩy đẩy gò má, không thể nổi giận với người nhà mẹ đẻ, chỉ có thể trút giận lên người Lục Minh Bạc, lạnh lùng mỉa mai anh ấy: “Cậu xem chút tiền đồ này của cậu đi.”

 

Lục Minh Bạc há miệng: “Cũng như nhau thôi.”

 

Trần Kỵ: “…”

 

Thật vất vả đến thời gian đón dâu, Hứa Tư Điềm và Lăng Lộ Vũ lấy ra một đống đạo cụ trò chơi đã bàn bạc với Chu Phù từ trước, che mặt bằng màng bọc thực phẩm, phủ bột lên các lá bài và chơi bất cứ thứ gì dính.

 

Cũng may Trần Kỵ đã sớm có chuẩn bị, phù rể mang đến đủ, muốn lăn lộn như thế nào thì lăn lộn.

 

Trên tay Lục Minh Bạc còn mang theo bao lì xì đã sớm chuẩn bị xong, khi gặp phải nhiệm vụ hoặc trừng phạt thật sự không hoàn thành được, nhét bao lì xì vào cũng không chớp mắt một cái.

 

Đến cuối cùng ngay cả điện thoại cũng lấy ra, mã thu tiền Alipay bày một hàng dài, lần lượt quét xong mới có thể vào cửa.

 

Trần Kỵ là một người không thiếu tiền, thấy có thể dùng tiền nhanh chóng giải quyết, ngược lại thở phào nhẹ nhõm, động tác quét ít nhất cũng nhanh chóng lưu loát, chỉ vì có thể nhìn thấy Chu Phù nhanh hơn.

 

Trần Kỵ biết dáng vẻ cô gái nhà mình rất đẹp, ngày thường không rửa mặt không trang điểm, với mái tóc dài rối bời ngủ cả đêm lập tức từ trong chăn chui ra, đều có thể kinh ngạc đến mức làm cho anh nổi lên phản ứng, cho nên trước khi đến, anh đã chuẩn bị tâm lý thật lâu.

Loading...