Anh Luôn Ở Đây - Chương 282: Ngoại truyện 18
Cập nhật lúc: 2025-03-02 18:36:47
Lượt xem: 18
Trần Kỵ thường xuyên ở phòng sách trong nhà sửa bản vẽ cho cô, vừa sửa vừa phê bình, phê bình xong lại phải tự mình dỗ dành, dỗ dành và dỗ dành, rồi lại thắp đèn tăng ca ban đêm.
Tuy nói thể xác và tinh thần mệt mỏi, nhưng dù sao cũng hoàn thành xong, cũng không có ai có thể dễ dàng qua được.
Cũng may kết quả cuối cùng tốt.
Cuối tháng sáu, khoa kiến trúc Bắc Lâm tổ chức lễ tốt nghiệp, Trần Kỵ hiếm khi mặc âu phục, tham gia với Chu Phù.
Trong thời gian đó anh lại bị ép mời lên sân khấu phát biểu một ít diễn thuyết chảnh lên trời.
Lúc này dưới bục tất cả đều là sinh viên tốt nghiệp cùng chuyên ngành với Chu Phù, đều có tình bạn học năm năm với Chu Phù, cho nên đối đầu với Trần Kỵ cũng ít đi một chút e sợ, có người đánh bạo hỏi có thể đặc biệt cho các bạn một cơ hội phỏng vấn vào Phù Trầm không.
Tâm tình Trần Kỵ dường như cũng không tệ lắm, hiếm khi tự hạ cánh cửa nói: “Hai giờ thi viết, tám giờ hỏi nhanh, cảm thấy mình có thể làm được thì sau khi lễ tốt nghiệp kết thúc, liên hệ điện thoại trên màn hình.”
Dưới bục mọi người kinh ngạc, có người cười hỏi: “Đàn anh, phương thức liên lạc này là riêng tư của anh phải không?”
Chu Phù mỉm cười ngước mắt nhìn, không phải, có lẽ là Lục Minh bạc.
Cô đang nghĩ ngợi, lại nghe Trần Kỵ tiếp tục nói: “Cảm thấy không được tốt lắm, cũng không sao, cũng có thể liên lạc số điện thoại này. Giữa tháng bảy, Chu Phù và tôi có hôn lễ ở Bắc Lâm, hy vọng đến lúc đó mọi người có thể nể mặt tới.”
Có người trêu chọc nói: “Cơ hội phỏng vấn tình cảm này là để tham gia hôn lễ.”
“Món quà này cũng quá trâu bò rồi.”
Chu Phù không nhịn được cười.
Từ hôm nay sau khi qua năm mới trở lại Bắc Lâm, Trần Kỵ vẫn luôn lặng lẽ chuẩn bị công việc hôn lễ.
Lúc trước đăng ký kết hôn vội vàng, anh không cho cô nghi thức gì, lúc ấy đơn giản là hai bên đều không xác định tình cảm của đối phương đối với mình, cảm thấy không nghiêm túc cũng không cần phải vội vã đi hết nghi thức, nhưng lúc ấy anh đã hứa hẹn với cô, những thứ nên cho cô nhất định sẽ cho cô.
Những lời Trần Kỵ đã nói với Chu Phù, ngoại trừ lần cuối ở trên giường lừa gạt cô, còn lại anh chưa bao giờ thất hứa.
Nói đến nhất định có thể làm được.
Toàn bộ hôn lễ do một tay Trần Kỵ lo liệu, không cần Chu Phù lo lắng gì.
Chỉ có áo cưới không qua tay anh.
Cô gái nhỏ muốn giữ lại cảm giác bí ẩn cuối cùng, nói cái gì cũng không cần đến anh sắp xếp, Trần Kỵ cũng thuận theo ý của cô. Đối với áo cưới, anh cũng không hỏi đến một chút, chỉ giữ vẻ ngạc nhiên đến ngày hôn lễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-282-ngoai-truyen-18.html.]
Đêm trước hôn lễ, hai người ngủ riêng, Chu Phù vẫn ở nhà như cũ, Trần Kỵ thì tùy ý chọn một căn nhà gần đó, chịu đựng một đêm.
Ở chung với cô đã lâu, bất chợt tách ra, anh chỉ cảm thấy mỗi một chỗ tế bào toàn thân đều đang kêu gào không quen, không thích ứng được.
Mà Chu Phù lại ngủ ngon lành, vô tâm vô phế (*).
(*) Vô tâm vô phế (没心没肺): Tạm hiểu là “Không tim, không phổi”, thường chỉ người vô tâm, nhẫn tâm, hay suy nghĩ đơn giản, thiếu suy nghĩ, thậm chí là… ngu đần.)
Trần Kỵ thật vất vả chịu đựng đến bình minh. Lúc gọi điện thoại cho cô, đầu dây bên kia truyền đến thanh âm mơ hồ mang theo âm mũi đặc sệt, giọng nói vừa nghe là lúc mới tỉnh.
Người đàn ông nhất thời có chút không thoải mái: “Không có anh còn có thể ngủ ngon như vậy à?”
Thế mà anh suốt một đêm! Mở mắt đến bình minh!
Chu Phù còn chưa nghe ra giọng nói khác thường của anh, ừ ừ hai tiếng đáp: “Anh không có ở đây, em sớm đã ngủ rồi.”
Khó có được buổi tối không cần tăng ca, thì ra là tốt đẹp như vậy.
Trần Kỵ: “… Đêm nay anh sẽ trừng phạt em.”
Chu Phù: “…?”
“Vật nhỏ không có lương tâm.” Trần Kỵ lạnh lùng nói thầm một câu, “Không sợ anh chạy suốt đêm, không đi đón dâu sao?
Lúc này Chu Phù mới tỉnh, đầu óc còn hơi mơ hồ: “A? Không kết hôn sao? Vậy em ngủ thêm một lát nhé, vừa lúc không cần trang điểm…”
Trần Kỵ suýt chút nữa bị cô làm tức chết: “Ngủ cái rắm, đứng lên trang điểm, chờ ông đây đi cưới em.”
Chu Phù mơ hồ ngáp một cái: “Không phải anh chạy suốt đêm sao?”
Trần Kỵ lạnh như băng “Ừ” một tiếng: “Suốt đêm chạy dưới lầu nhà em.”
Chu Phù: “…”
——
Tác giả có lời muốn nói:
Chúc Chúc: Tiếc vãi, lại không thể ngủ nướng.
Trần Kỵ:?