Anh Luôn Ở Đây - Chương 281: Ngoại truyện 17

Cập nhật lúc: 2025-03-02 18:36:38
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi đến khu vui chơi, Trần Kỵ dẫn cô đi chơi một lần, ngoại trừ kem vẫn không cho ăn nhiều như cũ, những thứ khác cho cô chơi đến phát điên.

 

Bóng tối lặng lẽ buông xuống, Chu Phù kéo anh đi tới trước sạp b.ắ.n súng.

 

Trần Kỵ nghiêng đầu liếc nhìn cô: “Lại muốn gấu bông sao?”

 

Chu Phù lắc đầu: “Không phải anh hỏi hai năm em rời khỏi Bắc Lâm đã đi đâu sao?”

 

Cô hất cằm về phía sạp hàng: “Ngay đây.”

 

Sắc mặt Trần Kỵ thay đổi, lông mày bất giác nhíu lại.

 

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng cô đã sống gần như ngay trước mắt anh trong suốt hai năm.

 

Mà anh vậy mà vẫn không phát hiện ra.

 

“Khi đó em rất muốn tới Kim Đường tìm anh, nhưng lại không dám đi, xe đến nội thành bên này, chậm chạp không dám tới gần Kim Đường nữa. Thật sự không biết nên đi đâu, em liền tìm một nơi quen thuộc theo bản năng, bất giác đã đến gần đây.” Chu Phù cười nhạt nói, “Có điều khi đó em không có tiền mua vé vào cửa, chỉ đi dạo quanh cửa, vừa lúc vợ chủ quán đi ra gặp em.”

 

“Bà ấy nói bà ấy nhớ em, lúc trước chúng ta cùng đi, bà ấy ở quán ăn vặt cách đó không xa trông quán, bởi vì lần đó anh quá ngầu, cho nên bà ấy đối với em bên cạnh cũng có ấn tượng rất sâu.”

 

“Là các bà ấy nhận em vào, ngay từ đầu em không biết nguyên nhân. Ngày đó bà ấy mời em đến quán ăn vặt của bà ấy ăn bún nóng hổi, sau đó mới nói với em, ngày hôm đó khi chúng ta ở sạp b.ắ.n súng, thật ra anh đã trả lại tất cả gấu bông thắng được bằng tiền, ban đầu các bà ấy nói không cần, vốn quy tắc trò chơi do các bà ấy ra, anh nói buôn bán nhỏ không dễ dàng.”

 

“Nửa năm sau đó, là nửa năm em quay về Bắc Lâm, sạp hàng của các bà ấy gặp phải côn đồ xung quanh gây sự, cũng là anh ra mặt thay các bà ấy giải quyết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-281-ngoai-truyen-17.html.]

 

“Bà chủ nói với em, khoảng thời gian đó, thỉnh thoảng anh sẽ tới nơi này, mỗi lần một người đến, một người đi, lúc đi đều kiếm được một con gấu bông mang đi, vốn tưởng rằng là tặng cho em, về sau mới biết được chúng ta đã xa nhau.”

 

“Hai vợ chồng bà chủ đều rất cảm kích anh, cho nên mới để em ở lại quán ăn vặt của các bà ấy làm việc, cũng chính là khi đó, em mới có cơ hội học một lần nữa, một lần nữa thi đại học.” Chu Phù ngửa đầu cười cười với anh, “Bưng chén đĩa và rửa chén các loại, đó là những khả năng em có thể, em không thể ăn không ở không nhà người ta, bọn họ đối với em đã rất tốt, mà những thứ tốt này, vô hình trung cũng là bởi vì anh. Cho dù xa nhau tám năm, nhưng hình như em chưa bao giờ bước ra khỏi sự che chở của anh, cho nên Trần Kỵ, anh đừng gây khó dễ, được không?”

 

Trần Kỵ không còn cười, giọng nói mang theo chút hối hận, trầm khàn: “Lúc trước anh nên quay lại xem, nhưng anh thật sự cho rằng em thích người khác nên cảm thấy mình không thể bị coi thường như vậy nữa.”

 

Chàng thiếu niên ngông cuồng, nhưng lòng tự trọng ít nhiều vẫn có chút bị quấy phá.

 

Chu Phù cẩn thận nắm tay anh, bị anh trở tay nắm vào lòng bàn tay.

 

Không nghĩ anh lại nghĩ đến những chuyện không vui này, Chu Phù cố gắng nở nụ cười, ngữ khí ra vẻ thoải mái: “Vậy sao sau đó anh lại nguyện ý tìm em vào Phù Trầm thế?”

 

“Không nhịn được, khi đó anh lại cảm thấy, không phải chỉ là xấu hổ thôi sao? Cũng không phải không được.” Ngữ khí Trần Kỵ vẫn kiêu ngạo như cũ, “Em không muốn theo anh, cùng lắm thì anh sẽ chờ thôi, chờ đến khi lão đối tượng kia của em chết, anh luôn có thể có cơ hội.”

 

“Sợ với mạng sống dài hơn, anh hẳn là có phần thắng.” Trần Kỵ véo má cô.

 

Chu Phù không biết nên khóc hay nên cười.

 

Trung tuần tháng sáu, dưới sự hướng dẫn hết lòng của Trần Kỵ, Chu Phù thuận lợi hoàn thành đồ án tốt nghiệp.

 

Bảo vệ cũng rất thuận lợi, so với những câu hỏi gây khó dễ mà Trần Kỵ hỏi khi sửa bản vẽ cho cô, nội dung bảo vệ ở trường quả thật có thể gọi là trẻ con.

 

Đương nhiên, thuận lợi rất nhiều, cũng vì thế mà Chu Phù phải trả giá không ít thê thảm.

Loading...