Anh Luôn Ở Đây - Chương 280: Ngoại truyện 16

Cập nhật lúc: 2025-03-02 18:36:18
Lượt xem: 11

Chuyện hoang đường này, Trần Kỵ quả thật chỉ thuận miệng nói đùa Chu Phù.

 

Mặc dù anh không phải người đứng đắn gì, nhưng trong chuyện đau lòng cho Chu Phù, anh chưa bao giờ mơ hồ.

 

Phòng học này cũng không phải là nơi riêng tư của anh, anh mới không nỡ để cho Chu Phù ở nơi công cộng như vậy chịu một chút uất ức.

 

Hai người ngồi ở vị trí cũ, giống như lúc ngồi cùng bàn trước, câu được câu không hàn huyên một lát, Chu Phù lấy điện thoại ra chụp ảnh lưu niệm.

 

Từ những cành cây to bên ngoài cửa sổ và toàn cảnh lớp học cho đến những dấu vết nhỏ vô tình để lại trên bàn, cô đều chụp lại tất cả mọi thứ.

 

Một tay Trần Kỵ chống cằm, khuỷu tay lười biếng chống lên bàn học, ánh mắt dính trên người Chu Phù, cô đi tới đâu, anh liền đuổi theo nhìn tới đó.

 

Trước đây đã nói với chủ nhiệm lớp Liêu Vĩ Phúc, một tính tình chỉ nhìn chằm chằm bạn cùng bàn của anh.

 

Trước khi chuyến trở về thăm nơi cũ gần kết thúc, Chu Phù mơ hồ cảm thấy bụng hơi đau.

 

Trong khoảng thời gian này dưới sự chăm sóc của Trần Kỵ, cơ thể cô được điều dưỡng không tệ, buổi tối rất ít khi mất ngủ, kỳ kinh nguyệt cũng có quy luật.

 

Cô chăm chú tính toán ngày tháng, gần như là lúc này muốn tới, chỉ là mấy ngày nay chỉ lo qua Tết âm lịch nên cô quên mất việc này.

 

Đau nhưng thật ra không đau như trước, chỉ có một chút buồn bực, nhưng xấu hổ là giống như lúc trước, bên cạnh cô không mang theo mấy thứ này.

 

Ngược lại trên xe Trần Kỵ chuẩn bị sẵn, nhưng hôm nay đường nhỏ, hai người đi bộ tới.

 

Người đàn ông vừa thấy vẻ mặt và động tác hơi dừng lại này của cô, liền lập tức hiểu rõ tình huống, lúc này chọc cho anh dở khóc dở cười.

 

Cô gái này thật đúng là ông trời đặc biệt phái tới xử lý anh.

 

“Em nhớ lại xem, ngay cả quy trình này cũng muốn anh đi hết sao?” Tiếng cười của Trần Kỵ trầm khàn, “Cần anh đi dạo quầy bán đồ vặt một chuyến nữa à?”

 

Chu Phù hợp lý hợp tình bĩu môi với anh.

 

“Phục rồi, bà cố nội.” Trong lời nói bất đắc dĩ của Trần Kỵ lộ ra vẻ nuông chiều không giấu được, “Chờ anh.”

 

Cũng may ông chủ quầy bán đồ vặt là người địa phương, mặc dù giờ phút này là nghỉ đông, nhưng cửa hàng nhỏ kia vẫn mở như cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-280-ngoai-truyen-16.html.]

 

Trần Kỵ đã không còn xa lạ gì với chuyện mua băng vệ sinh, thậm chí có thể coi là thành thạo.

 

Sau khi trở về cùng Chu Phù đi đến phòng vệ sinh cuối hành lang.

 

Chu Phù ở bên trong đi qua đi lại cả buổi. Lúc đi ra, liền thấy Trần Kỵ lười biếng tựa vào hành lang chờ cô.

 

Cô bỗng nhiên cong mí mắt cười, nói: “Em nhớ trước kia hình như anh cũng thường đợi em ở ngoài toilet.”

 

“Không phải thường xuyên, mà là mỗi chuyến.” Sau khi hai người thật sự ở bên nhau, bí mật nhỏ khó có thể mở miệng trước đây, dường như cũng không cần phải che giấu nữa, nhắc tới đều thẳng thắn vô tư.

 

Chu Phù nghiêng đầu: “Vì sao vậy anh?”

 

“Sợ em lề mề đến Tết cũng không nỡ ra ngoài.” Trần Kỵ cười mỉa mai cô.

 

Chu Phù: “…”

 

“Sợ em bị người ta bắt nạt.” Trần Kỵ trêu ghẹo xong, lại đứng đắn trả lời cô, “Từ lớp chúng ta đi tới toilet, ở giữa còn phải đi qua phòng cung cấp nước nóng, đoạn đó không khí ngột ngạt nhất, bọn côn đồ hút thuốc đánh nhau thích tụ tập ở chỗ đó nhất.”

 

Cô gái nhỏ này của anh lại xinh đẹp và đáng chú ý như vậy, làm sao anh yên tâm được chứ.

 

Chu Phù nhịn cười: “Tên côn đồ hút thuốc đánh nhau, còn không phải là anh sao?”

 

Đầu lưỡi Trần Kỵ lưu manh đẩy đẩy gò má, bị cô chọc tức cười: “Đã quen với em rồi, hiện tại lá gan là càng lúc càng lớn, lời này trước kia sao em không dám ở trước mặt anh nói?”

 

Chu Phù cười nói sang chuyện khác: “Sao anh luôn sợ em bị bắt nạt thế?”

 

“Em có vẻ dễ bị bắt nạt, ai nhìn cũng muốn bắt nạt một chút.” Trần Kỵ mới đứng đắn một lát đã không còn đứng đắn nữa, siết chặt hàm răng đưa tay nắm cằm cô, “Dáng vẻ của cô gái nhỏ này, bắt nạt đến khóc nhất định rất đẹp, vậy chỉ có anh có thể bắt nạt, người khác nghĩ cũng đừng nghĩ.”

 

Chu Phù: “…”

 

Ra khỏi cổng trường trung học Kim Đường, Trần Kỵ giống như trước, dẫn cô đến bên cạnh chiếc xe máy quen thuộc: “Sao bỗng nhiên lại muốn đi khu vui chơi vậy? Cũng là nghi thức trở lại nơi cũ sao?”

 

“Xem như vậy đi.” Chu Phù gật đầu.

 

Nhưng có lẽ “nơi cũ” này không chỉ có một ý nghĩa.

Loading...