Liêu Vĩ Phúc vỗ một cái lên trán tr/ần trụi của mình: “Các em nói đầu óc này của thầy, lúc trước thầy đã cảm thấy đứa trẻ như em không đúng lắm. Trước khi Chu Phù tới, em là khách ít đến của trường học, sau khi Chu Phù chuyển tới, vậy mà mỗi tiết học em đều ngoan ngoãn ngồi ở vị trí đầu.”
Liêu Vĩ Phúc suy nghĩ một chút, còn nói: “Nhưng cũng không đi học đàng hoàng, dù sao mặc kệ là tiết của thầy, hay là những tiết khác thầy đi qua hành lang, chỉ cần nhìn về phía em thì sẽ không thấy mặt em, luôn thấy em nghiêng mặt nhìn về phía bạn cùng bàn của em, ngay cả nằm sấp ngủ cũng phải nhìn về phía con bé.”
Liêu Vĩ Phúc tiếp tục nói: “Sau đó em chuyển đi không bao lâu, trong lớp lại có một bạn học mới chuyển tới, lúc ấy vừa vặn chỉ còn lại một vị trí bên cạnh Trần Kỵ, vốn định sắp xếp người ta ở chỗ trống kia, nào ngờ đứa trẻ này lại chiếm lấy, nói cái gì cũng không cho người khác chạm vào chỗ ngồi đó của em, hiện tại rốt cuộc cũng có thể hiểu được.”
Da mặt Trần Kỵ dày, tùy ý chủ nhiệm lớp nói, vẻ mặt còn rất đắc ý, khiến Chu Phù cảm thấy xấu hổ.
Sau khi hai người nói lời tạm biệt với chủ nhiệm lớp, đi một chuyến đến phòng học cũ.
Trên đường, tay Chu Phù bị Trần Kỵ nắm chặt trong lòng bàn tay.
Trần Kỵ: “Hồi cấp ba ở trường chưa từng nắm tay, bây giờ bổ sung.”
Chu Phù không nhịn được cười, lại nghĩ đến Liêu Vĩ Phúc mới nói Trần Kỵ chiếm lấy chỗ trống của cô không cho người khác chạm vào, thuận miệng nói anh: “Trước kia sao anh lại ngang ngược như vậy chứ?”
“Anh ngang ngược?” Người đàn ông nhướng mày nhìn cô, “Nếu anh ngang ngược hơn nữa thì em cũng không lên thuyền về Bắc Lâm được rồi.”
“Lập tức giữ em ở lại, làm bà xã ở đảo này, đừng nghĩ đi đâu cả, cứ mỗi ngày vây quanh anh, nũng nịu gọi anh là anh trai, hầu hạ anh.”
Anh lập tức bổ sung một câu: “Hầu hạ trên giường.”
Chu Phù: “…”
Cô gái nhỏ buồn cười: “Trần Kỵ.”
“Hả?”
“Biến thái.”
“Ừm.”
Lúc lên lầu, Liêu Vĩ Phúc đưa chìa khóa phòng học cho bọn họ. Trần Kỵ mở cửa ra và đi vào trước, sau đó lập tức đi tới chỗ mình đã từng ngồi xuống.
Chu Phù cong môi lên, một số hình ảnh trong trí nhớ đột nhiên một lần nữa tái diễn trước mắt, tim cô đập hơi nhanh.
Đứng yên tại chỗ một lát, Chu Phù rón rén đi tới phía sau anh.
Người đàn ông vẫn lười biếng nằm sấp trên mặt bàn như cũ, giữa tấm lưng rộng lớn và mặt tường không để lại bao nhiêu khe hở.
Thói quen cho phép, cô đưa tay vỗ nhẹ lưng anh, người đàn ông ăn ý thu người về phía trước, để lại không gian cho cô đi qua.
Chu Phù ngồi vào chỗ của mình.
Một lát sau, Trần Kỵ thờ ơ đứng lên, ánh mắt lạnh lùng giống như đã từng quen biết, người đàn ông cong ngón trỏ lên, gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn Chu Phù, giọng điệu chản không chịu được: “Không thấy tôi à? Bạn, cùng bàn, mới.”
Chu Phù lập tức nở nụ cười.
Trần Kỵ cũng cong môi cười khẽ hai tiếng.
Vẻ mặt vẫn có sự khác biệt rất lớn so với trước kia, sự dịu dàng của anh đối với cô bây giờ khó kìm nén.
Rất nhanh, Chu Phù lấy từ trong túi đồng phục ra một tờ giấy gấp sẵn, cô cẩn thận mở ra, nói với anh: “Anh nằm sấp ngủ đi.”
Trần Kỵ: “?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-279-ngoai-truyen-15.html.]
Chu Phù: “Em tám năm trước có bức tranh còn chưa kịp vẽ xong, còn thiếu chút nữa, anh nằm sấp để cho em vẽ xong đi?”
Trần Kỵ cúi đầu hừ cười một tiếng, làm theo ý của cô.
Mấy phút sau, Chu Phù đặt bút xuống, Trần Kỵ đưa tờ giấy ra trước mặt nhìn, nụ cười trong đáy mắt càng sâu: “Tám năm trước không vẽ xong à?”
Tim Chu Phù đập dữ dội: “Dạ…”
“Thừa dịp anh ngủ rồi lén nhìn anh, còn vẽ tranh, trên tranh còn viết đầy tên anh.” Trần Kỵ không biết xấu hổ “Chậc chậc” hai tiếng, lắc đầu, cười cực kì ái muội, “Chu Phù, có phải em đã sớm yêu thầm anh rồi không?”
“Được rồi người thành phố, yêu sớm thì các em vẫn chơi tốt hơn, quả thật nhiều trò.”
Chu Phù: “…”
Cũng không cần phải nói trắng ra như vậy chứ.
Người đàn ông bình tĩnh liếc nhìn cô, không nghiêm túc: “Em thích ông đây thì nói sớm, anh là người dễ nói chuyện, cũng không phải là người bảo thủ gì, nếu em muốn nói ra thì anh chắc chắn sẽ miễn cưỡng đồng ý.”
Chu Phù: “…”
“Không chừng bây giờ đứa con đã lớn rồi.”
Chu Phù: “…”
“Đúng rồi.” Nói đến đứa nhỏ, Chu Phù lại đột nhiên nhớ tới một bí mật nhỏ giữa các cô gái trước đây, cô nói với Trần Kỵ, “Khi đó trong lớp thịnh hành đem ảnh chụp của mình và người mình thích in lên giấy axit sunfuric, sau đó chồng lên nhau là có thể nhìn ra sau này đứa con trông như thế nào.”
Trần Kỵ li/ếm môi dưới: “Nói tiếp đi, anh thích nghe.”
“…” Chu Phù có chút xấu hổ, “Em in rồi, em và anh…”
Trần Kỵ hài lòng nhếch miệng cười: “Sớm như vậy đã muốn có con với anh rồi sao? Người thành phố các em quả thật chơi được đấy.”
Chu Phù: “…”
Cô gái nhỏ suy nghĩ, nhỏ giọng nói: “Bây giờ, cũng muốn…”
“Bây giờ?” Yết hầu người đàn ông lăn lăn, ánh mắt tối sầm lại, giọng nói khàn khàn, “Chu Phù, em chú ý ảnh hưởng một chút đi.”
“Hả?”
Trần Kỵ kéo dài giọng: “Nơi này là trường học, là phòng học của trường, bây giờ em muốn sinh con với anh ở chỗ này thì không tốt lắm đâu nhỉ?”
Chu Phù: “???”
——
Tác giả có lời muốn nói:
Trần Kỵ: Đương nhiên, con người anh rất dễ nói chuyện, nếu em không muốn, anh cũng không phải không thể đi cùng em, nhưng đề nghị tốt nhất vẫn là về nhà rồi…
Chu Phù: …
Đâu Đâu: Không biết còn tưởng rằng Trần Kỵ là người đứng đắn gì chứ, ngẩng đầu hỏi mây trên trời một chút, bây giờ còn có mắt nhìn vào cửa sổ máy bay không.
Chu Phù: …