Anh Luôn Ở Đây - Chương 278: Ngoại truyện 14

Cập nhật lúc: 2025-03-01 20:05:16
Lượt xem: 12

Chu Phù lại hỏi:【Vậy trước đó không phải cô ta từng học violon sao?】

 

Đơn Đình Đình:【Muốn đi con đường nghệ thuật tao nhã này, dù thế nào cũng phải có bối cảnh trong nhà, có điều kiện mở đường, người bình thường muốn đi cũng quá khó khăn, huống hồ cô ta học cũng không giỏi, ở nước ngoài cũng chưa biểu diễn qua mấy lần, không lấy ra được.】

 

Tiếng máy sấy dần dần dừng lại, Trần Kỵ lạnh nhạt hỏi: “Sao vậy em?” 

 

Chu Phù ngửa đầu nhìn anh một cái, nói qua một lần đề tài vừa rồi lúc trò chuyện đơn giản cùng Đơn Đình Đình với anh.

 

Trần Kỵ chẳng thèm để ý hỏi: “Đồng tình không?”

 

Chu Phù lắc đầu, chỉ cụp mắt nói thầm một câu: “Em chỉ đang suy nghĩ, lúc trước nếu không quen biết anh, có phải em cũng bưng chén đĩa rửa chén cả đời không.”

 

“Có gì so sánh được chứ?” Trần Kỵ vươn tay véo má cô, “Trình độ học vấn của em vững chắc hơn nhiều so với mạ vàng giả của cô ta. Từ đại học Bắc Lâm ra, cho dù không có anh, cũng không có khả năng đi bưng đĩa ——”

 

Trần Kỵ đột nhiên im bặt, một lúc lâu sau khẽ nhíu mày: “Em bưng đĩa rửa chén?”

 

Chu Phù há miệng, ý thức được mình đã nói ra những điều không nên nói, vội vàng cười ha ha: “Ôi chao, chỉ có tiệm thịt viên kia thôi, không phải anh đã sớm biết rồi sao… Thật ra thì cũng không có gì đâu, ông chủ cũng không bảo em làm gì, anh đã bí mật chào hỏi rồi mà…”

 

Trần Kỵ liếc cô, ánh mắt sắc bén, khiến Chu Phù không nhịn được hoảng hốt.

 

“Không đúng.” Trần Kỵ đưa tay khẽ nắm cằm cô, để cô nhìn về phía mình,” Ông chủ kia anh đã chào hỏi rồi, chỉ bảo em gọi đồ ăn thu ngân, không thể để em bưng đĩa xuống nước rửa chén được.,”

 

Chu Phù mím môi không lên tiếng.

 

Sắc mặt Trần Kỵ hơi trầm xuống: “Hai năm tạm nghỉ học, rốt cuộc em trốn đi đâu, đang làm những gì vậy?”

 

Chu Phù biết không lừa được anh, cũng không muốn nói dối nữa, chỉ nói: “Đều đã qua rồi.”

 

“Em không nói rõ ràng với anh, chỗ này của anh vĩnh viễn không qua được.” Ngón tay thon dài của người đàn ông vỗ n.g.ự.c mình hai cái.

 

Chu Phù khẽ thở dài một hơi: “Vậy ngày mai, anh đưa em đến khu vui chơi mà chúng ta đã từng đến, được không?”

 

Trần Kỵ nghiến chặt hàm răng, mặc dù không biết cô muốn làm gì, nhưng vẫn theo thói quen: “Được.”

 

Đêm hôm đó, Trần Kỵ hiếm khi cho Chu Phù nghỉ, không yêu cầu tăng ca nữa, chỉ ngoan ngoãn vòng qua phía sau cô, ôm chặt người vào lòng mình.

 

Từng nụ hôn rơi vào gò má, vành tai cô gái nhỏ, sạch sẽ và dịu dàng, không trộn lẫn một chút tình dụ/c, chỉ mang theo sự thương tiếc và đau lòng.

 

Ngày hôm sau hai người thức dậy đều sớm, Chu Phù mặc áo ngủ đứng dậy, đang chuẩn bị đi chân trần về phía đầu kia của tủ quần áo, bị Trần Kỵ một tay cầm mắt cá chân mềm mại kéo trở về, mạnh mẽ mang vớ và dép bông cho cô rồi mới thả người.

 

“Em tìm cái gì?”

 

Trần Kỵ tựa vào đầu giường nhìn cô ngồi xổm trước ngăn kéo tủ quần áo bận rộn vài phút, mới lười biếng mở miệng hỏi, giọng nói trầm khàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-278-ngoai-truyen-14.html.]

 

“Đồng phục lúc trước chúng ta mặc ở trường trung học Kim Đường vẫn còn chứ anh?” Chu Phù đáp lời, vẫn vùi đầu tìm như cũ.

 

Nghe vậy, Trần Kỵ không nhanh không chậm từ trên giường đứng dậy, chân dài vài bước đi tới bên cạnh cô, ngón tay móc cửa tủ phía trên cùng ra, đưa tay lấy ra hai bộ quần áo xanh trắng đan xen: “Ở đây.”

 

Anh tiện tay ném lên đầu cô, khóe môi mỉm cười: “Mùa đông hàng năm anh đều lấy ra giặt và phơi nắng một chuyến rồi đem về.”

 

Chu Phù chớp mắt: “Hôm nay chúng ta mặc cái này ra ngoài nhé?”

 

Trần Kỵ gật đầu: “Được.”

 

Vài phút sau, hai người mặc đồng phục học sinh song song đứng trước gương.

 

Thần sắc Chu Phù mang theo chút khó khăn, Trần Kỵ nhịn không được cúi đầu cười ra tiếng.

 

Trong lời nói của người đàn ông mang theo mỉa mai: “Nhiều năm như vậy, em thật sự không lớn lắm.”

 

“…” Chu Phù cố gắng ngụy biện cho mình, “Chắc chắn là đồng phục học sinh bị anh giặt quá nhiều lần, giặt đến biến dạng nên rộng rãi…”

 

Lời này chính cô nói ra cũng hơi chột dạ.

 

Trần Kỵ đương nhiên lập tức vạch trần cô: “Của anh ngắn hơn không ít.”

 

Chu Phù: “…”

 

Đầu ngón tay người đàn ông gãi nhẹ cằm trơn bóng của cô, lấy câu nói lúc trước trêu chọc cô: “Xem ra vẫn không thể cai sữa.”

 

Chu Phù: “…”

 

Hai người mặc đồng phục ra ngoài, trước khi đến khu vui chơi, về trường trung học Kim Đường một chuyến.

 

Giờ phút này đang là kỳ nghỉ Tết âm lịch, trong phòng học trống rỗng, chỉ để lại mấy giáo viên bản địa thay phiên trực ban.

 

Hôm nay trực ban vừa vặn là chủ nhiệm lớp Liêu Vĩ Phúc của hai người.

 

Khi hai người tới cổng trường, Liêu Vĩ Phúc đang tưới hoa trước cửa phòng thường trực.

 

Vừa nhìn thấy Trần Kỵ, đầu tiên là ông sửng sốt, sau đó nhìn về phía cô gái nhỏ bên cạnh anh theo bản năng, vài giây sau con ngươi phía sau kính mắt đều trợn tròn: “Là Chu Phù sao?”

 

Chu Phù cười chào hỏi: “Chào thầy Liêu ạ.”

 

Liêu Vĩ Phúc bây giờ đã không còn nhiều tóc như tám năm trước, hói sạch sẽ, nụ cười vẫn hòa nhã dễ gần như cũ, ông nhìn về phía Trần Kỵ: “Trước kia đã nghe bà nội em nói qua, nói em đã kết hôn, thầy nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra rốt cuộc em đồng ý kết hôn với ai, lại là Chu Phù à?”

 

Trần Kỵ cười đến có chút lưu manh: “Nếu không còn có thể cùng ai ạ?”

Loading...