Anh Luôn Ở Đây - Chương 277: Ngoại truyện 13
Cập nhật lúc: 2025-03-01 20:05:02
Lượt xem: 16
Lục Minh Bạc tự rót rượu, một chai rỗng liền lập tức thay một chai khác.
Trần Kỵ coi như không nhìn thấy, bình tĩnh gọi hai đĩa tôm hùm đất mà Chu Phù thích ăn, kiên nhẫn cẩn thận lột vỏ cho cô.
Chu Phù hiếm khi tham gia bữa tiệc, chưa từng thấy qua cách uống này của Lục Minh Bạc, cô lo lắng xảy ra án mạng, nhất thời thất thần, không chú ý tới thịt tôm Trần Kỵ đưa tới bên miệng cô.
“Mặc kệ cậu ta, cậu ta nên vậy.” Trần Kỵ lười biếng nhìn theo tầm mắt cô, rất nhanh lại rời mắt, đút tôm chấm nước sốt vào miệng Chu Phù, “Há miệng.”
Chu Phù bất giác nghe lời làm theo.
“Tất cả xã giao mấy năm nay của Phù Trầm đều là cậu ta ra mặt, có thể uống đến chết, cũng không c.h.ế.t được đâu.” Trần Kỵ thuận miệng nói, “Mạng của thằng nhóc này quá tốt, để cho cậu ta chịu chút đau khổ nhớ lâu cũng tốt.”
Chu Phù vừa nghĩ tới Hứa Tư Điềm gần sang năm mới ở trong phòng bệnh ngay cả một chỗ ngồi cũng không có, lòng dạ cũng hơi cứng rắn, trong ánh mắt nhìn về phía Lục Minh Bạc cũng thiếu đi chút đồng tình.
Mãi cho đến trước khi hai người đi, Trần Kỵ mới nói một câu về tình hình gần đây của Hứa Tư Điềm cho Lục Minh Bạc nghe.
Lục Minh Bạc vừa nghe liền nhíu mày, cầm lấy áo khoác liền muốn đi, vừa đứng dậy vừa nghiến chặt răng: “Sao cô ấy không nói với em sớm…”
Trần Kỵ nghe vậy cười anh ấy một câu: “Sớm nói với cậu có ích lợi gì, cậu quan tâm sao?”
Lục Minh Bạc bị dỗi không lên tiếng, bước chân rời đi vô cùng lo lắng.
Chu Phù nhìn theo hướng Lục Minh Bạc biến mất, trong ánh mắt mang theo lo lắng: “Có phải cậu ấy muốn đi Bắc Lâm tìm Điềm Điềm không anh?”
Trần Kỵ “Ừm” một tiếng: “Nếu không đi sẽ hết thuốc chữa.”
Chu Phù có chút bối rối, một mặt hy vọng Lục Minh Bạc có thể bù đắp lại toàn bộ nợ Hứa Tư Điềm trước kia, một mặt lại lo lắng Hứa Tư Điềm thật vất vả mới hạ quyết tâm rời xa anh ấy, giờ phút này bỗng nhiên lại bị anh ấy tìm tới cửa, sẽ không vui, ngữ khí của cô hơi chần chừ: “Vậy Hứa Tư Điềm bên đó…”
“Em yên tâm đi, việc cấp bách bây giờ là giúp Hứa Tư Điềm giải quyết tốt chuyện của ba cô ấy.” Trần Kỵ thanh toán xong, nắm tay cô đi về nhà, vừa đi vừa nói: “Thằng nhóc này ở Bắc Lâm nhiều năm như vậy, tích góp từng tí một nhiều phương pháp, còn có cơ sở tình cảm với Hứa Tư Điềm, hiện tại trong lòng lại mang theo áy náy, thay vì phái một người không liên quan thay cô ấy làm việc, còn không bằng để Lục Minh Bạc tự mình đi một chuyến, cậu ta đi nhất định có thể làm được chu toàn nhất.”
Trong việc xử lý những chuyện này, Trần Kỵ vẫn rất tin tưởng năng lực của Lục Minh Bạc, huống hồ hiện tại muốn giúp chính là ba cô dâu tương lai của Lục Minh Bạc, anh ấy nói như thế nào cũng sẽ cố gắng biểu hiện tốt một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-277-ngoai-truyen-13.html.]
Buổi tối trở về nhà, sau khi hai người tắm rửa xong, Trần Kỵ vẫn giống như tối hôm qua, kiên nhẫn cầm máy sấy tóc thay Chu Phù sấy tóc.
Chu Phù cái gì cũng không cần làm, chỉ cần ngồi hưởng thụ, rảnh rỗi liền tiếp tục ôm điện thoại chơi.
Chỉ chốc lát sau, Đơn Đình Đình gửi tin nhắn tới, giữa những hàng chữ khó nén vui sướng.
【Chúc Chúc, cậu đoán tối hôm qua lúc tớ với ba mẹ tớ đi đến nhà hàng ăn cơm tất niên đã nhìn thấy ai?】
Điều kiện gia đình Đơn Đình Đình không tệ, ngày thường cả nhà đều dựa vào người giúp việc chăm sóc, đến khoảng thời gian ăn Tết này, dì giúp việc đều nghỉ phép về nhà, cho nên cơm tất niên hàng năm đều giải quyết ở khách sạn bên ngoài.
Chu Phù tiện tay trả lời:【Ai vậy?】
Đơn Đình Đình:【Chu Gia Hân!】
Hôm nay nhìn lại cái tên này, Chu Phù đã có thể mặt không đổi sắc, nội tâm không hề gợn sóng.
Đơn Đình Đình tiếp tục gửi tin nhắn:【Cậu đoán cô ta đang làm gì?】
Chu Phù:【Ăn cơm tất niên à?】
Vào giờ này giao thừa, gặp nhau ở nhà hàng khách sạn, cô rất khó nghĩ ra chuyện khác.
Đơn Đình Đình nói:【Nói ra cậu có thể cũng không tin, người bưng đĩa cho bàn chúng tớ lại là cô ta!】
Chu Phù hơi giật mình mở mắt, Chu Gia Hân sẽ lưu lạc đến nước này, ngược lại cô thật không ngờ.
Trong công ty cũng không có ai biết mối quan hệ cùng cha khác mẹ giữa Chu Phù và Chu Gia Hân, Đơn Đình Đình đoán cô nhất định giật mình, còn phổ cập khoa học cho cô:【Nghe Lý Thuận nói, nhà Chu Gia Hân không biết xảy ra chuyện gì. Dù sao cha mẹ cũng không có tiền, nghe nói mẹ cô ta ở Anh còn bị bắt, công ty của ba cô ta cũng không biết nguyên nhân gì không có, cho nên cô ta liền từ công chúa nhỏ trước đó biến thành người bình thường rồi, giống như ngay cả chỗ ở cũng từ biệt thự lớn đổi thành phòng trọ nhỏ, gần sang năm mới còn phải chạy ra ngoài đi làm kiếm sống.】
Chu Phù vẫn có chút khó hiểu:【Bằng cấp của cô ta không phải cũng được sao? Cho dù không thể vào Phù Trầm, các viện thiết kế khác hẳn là cũng có thể vào chứ?】
Đơn Đình Đình:【Người bị Phù Trầm đuổi ra ngoài, trong nghề ai dám tiếp nhận chứ, ít nhất ở Bắc Lâm, nghề kiến trúc này cô ta đừng nghĩ, huống hồ bằng cấp thay đổi giữa chừng của cô ta cũng chỉ bình thường thôi. Ban đầu chúng tớ cho rằng cô ta học cùng trường với sếp nên mới cảm thấy lợi hại, sau đó mới biết được không phải là một chuyện.】