Anh Luôn Ở Đây - Chương 276: Ngoại truyện 12

Cập nhật lúc: 2025-03-01 11:25:21
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tốc độ gõ chữ của Chu Phù rất nhanh, đang muốn nói mấy năm nay Lục Minh Bạc ở Bắc Lâm ăn uống thoải mái như vậy, không đến mức sắp xếp giường bệnh cũng phải thừa dịp Tết. Sau khi gõ xong từng chữ, cô mới lạnh lùng nhớ tới quan hệ gần đây của hai người bọn họ dường như còn rất xấu hổ, rất nhanh, cô lại xóa sạch sẽ, chỉ hỏi cô ấy xin địa chỉ bệnh viện, nghĩ thầm Trần Kỵ nhất định có thể giúp một chút.

 

Một lát sau, Trần Kỵ bưng bát mì hoành thánh nóng hổi đi ra, còn thuận tiện cắt cho cô một đĩa trái cây tươi.

 

Chu Phù vừa ăn, vừa nói chuyện của Hứa Tư Điềm với anh, sau khi nói xong, cô ngước mắt nhìn anh: “Có cách gì giúp cô ấy không anh? Em vừa mới gọi video cho cô ấy, tuy rằng cô ấy vẫn luôn cười híp mắt, nhưng em xem trong video, phòng ba cô ấy ở có rất nhiều người, ngay cả chỗ ngồi cô ấy cũng không có.”

 

Trần Kỵ gật đầu, để cô ăn nhân lúc còn nóng, lạnh nhạt nói: “Việc nhỏ, trước tiên anh phái người qua sắp xếp một chuyến.”

 

Mãi cho đến tối hôm đó, Chu Phù mới hiểu được chữ “trước tiên” trong lời nói của Trần Kỵ là có ý gì.

 

Chạng vạng tối, Lục Minh Bạc gọi điện thoại tới, mời hai người cùng đến quán thịt nướng gần trường trung học Kim Đường.

 

Nói là gặp, thật ra là muốn thông qua hai người bọn họ để tìm hiểu tin tức bên Hứa Tư Điềm.

 

Từ lần trước Hứa Tư Điềm nói chia tay với anh ấy, sau khi cho toàn bộ phương thức liên lạc của Lục Minh Bạc vào danh sách đen, anh ấy liền không liên lạc được với Hứa Tư Điềm nữa.

 

Vốn tưởng rằng chỉ là chia tay mà thôi, cũng không phải chuyện gì ghê gớm, nhưng liên tiếp rất nhiều ngày không gặp được Hứa Tư Điềm, trong lòng anh ấy liền mơ hồ hơi luống cuống.

 

Vốn định qua năm mới rồi mới tính, nhưng hơn nửa đêm hôm qua, Trần Kỵ bất chợt đến nhà anh ấy cướp sạch bao cao su, quả thật cho anh ấy không ít kích thích.

 

Cơn tức giận này kìm nén không nổi.

 

Đến thời gian hẹn buổi tối, khi Chu Phù và Trần Kỵ tay trong tay xuất hiện trong quán thịt nướng đã lâu không gặp, Lục Minh Bạc đã uống say mèm, chai rượu bên cạnh đổ đầy đất.

 

Rượu lên đầu, anh ấy nói chuyện cũng bắt đầu không kiêng nể gì, ánh mắt thoáng nhìn bàn tay mười ngón của hai người đang nắm chặt, lè lưỡi nói: “Hai người buông tay ra cho ông đây, trước mặt mọi người còn ra thể thống gì nữa.”

 

Trần Kỵ không để ý tới anh ấy, nắm tay Chu Phù chặt hơn một chút, giống như sợ cục cưng quý giá bị người ta cướp đi, một giây cũng không nỡ buông ra.

 

Lục Minh Bạc cau mày, vô cùng uất ức: “A Kỵ, anh có thể xem xét ảnh hưởng không, vợ của em đều chạy rồi, hai người còn ở trước mặt em nắm tay à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-276-ngoai-truyen-12.html.]

 

Trần Kỵ không chút để ý rút mấy tờ khăn giấy, khom lưng lau ghế cho Chu Phù mới để cô ngồi xuống, sau đó nhếch khóe môi với Lục Minh Bạc: “Cậu  và Hứa Tư Điềm nhiều năm như vậy không phải đều đối xử với tôi như thế sao?”

 

“Quân tử báo thù, tám năm không muộn.”

 

Lục Minh Bạc: “…”

 

Ngữ khí Trần Kỵ nói lời này vô cùng thoải mái, nhưng nghe vào tai Chu Phù, lại nhịn không được trong lòng thắt lại.

 

Cô gái nhỏ nghiêng đầu nhìn về phía anh, khẽ kéo ngón tay anh xuống: “Anh lúc trước… cũng giống cậu ấy như vậy sao?”

 

Lời này Trần Kỵ còn chưa kịp trả lời, Lục Minh Bạc nghe lọt tai, vội cướp lời nói tiếp: “Anh Kỵ so với em mạnh hơn nhiều, đỏ trắng trộn lẫn, uống không c.h.ế.t thì uống vào chỗ chết, hết cách rồi, anh ấy không uống say thì cứ nghĩ đến chị, nghĩ đến chị lại tìm không thấy chị, chỉ có thể liều mạng uống.”

 

Lúc này mặt mày Chu Phù liền đỏ lên, bàn tay to của Trần Kỵ rất nhanh dò tới đỉnh tóc cô xoa xoa: “Nghe cậu ta nói dóc à.”

 

Lục Minh Bạc lúc này đang say rượu, miệng đầy lời nói thật đổ ra ngoài: “Em đâu có nói dóc, không tin anh gọi Hứa Tư Điềm tới, lập tức hỏi cô ấy một chút.”

 

Trần Kỵ cười một tiếng: “Được, ở Bắc Lâm mấy năm nay không uổng công, chủ đích nhiều như vậy, chờ ở chỗ này đi.”

 

Cảm xúc của Lục Minh Bạc trầm xuống, cầm lấy chai rượu lại rót vài ngụm, hai con ngươi đã không còn hào quang, lời nói cũng thấp, giống như hai người khác nhau trong ấn tượng của anh: “Em nhớ cô ấy lắm anh, em thật sự không có cách nào cả.”

 

“Mỗi năm… Từ tiểu học trở đi, mỗi năm ăn Tết, cô ấy đều không ngừng xuất hiện trước mặt em, nhưng năm nay… Em không tìm thấy cô ấy nữa.”

 

“Có phải em thật sự đánh mất cô ấy rồi không…”

 

——

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Trần Kỵ: Cậu uống đi, vợ tôi không cho tôi uống rượu ở bên ngoài. Thừa dịp này, tôi quyết định chuyện áo cưới, cậu từ từ uống, lát nữa tôi trả tiền. (Tiếng cười trên sự đau khổ của người khác)

Loading...