Anh Luôn Ở Đây - Chương 274: Ngoại truyện 10

Cập nhật lúc: 2025-03-01 11:24:55
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm sau, Chu Phù bị đánh thức trong tiếng pháo, lúc tỉnh lại, Trần Kỵ đã không còn ở bên cạnh.

 

Trước khi người đàn ông rời đi, dùng chăn bọc cô thật chặt, giờ phút này còn buồn ngủ, vẻ mặt vẫn còn mơ hồ.

 

Căn nhà cũ cách âm bình thường, trong phòng ăn dưới lầu, tiếng nói chuyện của Trần Kỵ và bà nội Tô Tú Thanh còn có thể loáng thoáng xuyên qua khe hở sàn gỗ, truyền vào lỗ tai Chu Phù.

 

Tô Tú Thanh: “Này, thằng nhóc kia, để đũa xuống, không biết chờ Chúc Chúc à? Chờ Chúc Chúc cùng ăn.”

 

Chu Phù không nghe thấy Trần Kỵ trả lời, lại nghe Tô Tú Thanh nghi hoặc hỏi anh: “Chúc Chúc đâu con?”

 

Có lẽ Trần Kỵ đang ăn, giọng nói có chút mơ hồ, chỉ đơn giản đáp hai chữ: “Không kêu.”

 

Rất nhanh, phía dưới truyền đến tiếng Tô Tú Thanh giáo dục anh: “Con bị sao vậy? Lúc nhỏ còn biết yêu thương người ta, mỗi ngày dậy sớm làm bữa sáng cho Chúc Chúc, nhìn chằm chằm con bé ăn. Bây giờ lớn rồi, thật vất vả mới dẫn người về nhà được, ngược lại con mặc kệ con bé sao?”

 

“A Kỵ, con như vậy không được, cô gái nhỏ người ta chịu theo con, con phải đối tốt với con bé, phải yêu con bé, không phải ở bên nhau rồi thì không biết quý trọng.”

 

“Sao con có thể không yêu cô ấy chứ?” Trần Kỵ thấp giọng cười ra tiếng, “Cô ấy còn ngủ nên con không nỡ kêu. Hơn nữa, bữa sáng của cô gái này luôn luôn là con làm, miệng kén ăn, lát nữa con ăn xong, chờ lúc cô ấy muốn dậy, con sẽ làm cho cô ấy một phần nóng.”

 

Tô Tú Thanh nghe vậy cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, xoay người thoáng nhìn đồng hồ treo trên tường phòng khách, suy nghĩ một chút lại lo lắng: “Đã sắp mười giờ rồi, sao con bé này còn chưa tỉnh nhỉ? Sẽ không phải là bị bệnh chứ?”

 

“Nhất định là tối hôm qua tuyết rơi cảm lạnh.” Tô Tú Thanh không đợi Trần Kỵ uống hết hai ngụm cháo, lại thúc giục phía sau anh, “A Kỵ, hay là con lên lầu xem chuyện gì xảy ra đi? Sức khỏe của Chúc Chúc từ nhỏ đã không tốt, nếu thật sự bị bệnh, phải tranh thủ thời gian đưa đến bệnh viện khám, cũng đừng chậm trễ.”

 

“Mau mau mau, nhanh lên, con đừng ăn nữa, người bình thường đói một bữa cũng không c.h.ế.t đói, mau lên lầu nhìn xem.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-274-ngoai-truyen-10.html.]

 

Trần Kỵ miệng hổ nhếch môi ho khan hai tiếng, buồn cười nói: “Con thấy cô ấy mới là cháu gái của bà nội đấy.”

 

Tô Tú Thanh liếc anh một cái.

 

Trần Kỵ chậm rãi nói: “Không cần nhìn đâu, cô ấy thật sự không sao, không bị bệnh, hiện tượng bình thường thôi ạ.”

 

Tô Tú Thanh đối với câu trả lời này của anh vô cùng không hài lòng, bàn tay đầy nếp nhăn vẫn mạnh mẽ vỗ một cái lên vai anh: “Con không nhìn làm sao biết?”

 

“Con mới từ trong phòng cô ấy đi ra, con có thể không biết à?” Trần Kỵ cười như không cười liế/m môi.

 

Lúc này đổi lại Tô Tú Thanh sửng sốt: “Sao con từ trong phòng con bé đi ra vậy? Người ta chưa tỉnh ngủ, con chạy vào phòng con gái để làm gì?”

 

Lúc này nụ cười của Trần Kỵ làm sao nhịn được, nói chuyện với bà nội sao lại vất vả như thế, anh không thể nói trắng ra được: “Hai chúng con đã đăng ký kết hôn, cô gái nhỏ kia là vợ của con, tối hôm qua con ngủ trong phòng cô ấy, bà nội nói con chạy phòng người ta để làm gì ạ?”

 

Trên lầu im lặng nghe một hồi lâu, gương mặt Chu Phù lập tức nóng lên: “…”

 

Tô Tú Thanh nghẹn họng, lần này đầu óc xem như quay lại, biết tại sao Chu Phù chậm chạp không rời giường, thằng nhóc Trần Kỵ này còn không lo lắng một chút nào.

 

Dù sao bà nội cũng là người thế hệ trước, quan niệm vẫn bảo thủ như cũ, Trần Kỵ vừa nói như thế, đề tài trong miệng bà lập tức thay đổi: “Được được được, chờ con bé dậy thì con làm cho con bé chút đồ ăn nóng. À đúng rồi, thuốc con bé thường ngày quen uống, bà cũng nấu cho con bé rồi, đợi lát nữa con bé ăn xong bữa sáng thì con để con bé uống một chút, bà qua nhà bà Lý bên cạnh chơi mạt chược đây.”

 

“Vâng ạ.” Trần Kỵ thấy dáng vẻ bối rối không được tự nhiên của bà nội, cười đến mức bả vai run rẩy.

 

Lúc Chu Phù xuống lầu, ngay cả áo ngủ cũng không thay, bên trong là áo nhung san hô màu hồng nhạt, đầu vai khoác áo khoác lông xù, cúc áo không cài và hơi mở.

Loading...