“Hầu hạ em thoải mái dễ chịu xong, mở miệng muốn đuổi anh đi à?”
Lúc này đầu óc Chu Phù còn hỗn độn, không quá tỉnh táo, nhất thời đã quên người đàn ông này biến thái có bao nhiêu đáng sợ, thuận miệng chống lại anh: “Cũng không có nhiều thoải mái mà?”
“Ồ…” Âm cuối người đàn ông mập mờ kéo dài hơn, “Cũng đúng, không phải anh đây còn chưa cố gắng sao?”
Chu Phù: “…!”
“Vậy bà xã chê không hài lòng cũng bình thường, có thể hiểu được.” Trần Kỵ l.i.ế.m môi.
Tim Chu Phù đập nhanh hơn không ít.
Ý thức được mình nói sai, vội vàng bổ sung: “Không phải không phải, thoải mái lắm!”
“Như vậy mà thoải mái à? Không đến mức, theo ông đây lâu như vậy, có lẽ ham m/uốn không nhỏ mới đúng chứ?”
Chu Phù: “…”
Cô gái nhỏ cam chịu số phận nhắm mắt lại, sợ đêm giao thừa này tăng ca không tránh được.
Trần Kỵ quả nhiên cũng không phụ kỳ vọng của cô.
Chỉ là không ngờ sau khi chuyện lúc trước dài đằng đẵng qua đi, động tác của người đàn ông đột nhiên cứng đờ.
Tính toán vô số lần từ Bắc Lâm mang theo một xe hành lý đồ Tết trở về, sửng sốt quên mang đồ chơi kia.
Lúc này đầu óc Chu Phù trống rỗng, ngốc nghếch liếc nhìn anh.
Người đàn ông hạ quyết tâm đứng dậy thay quần áo, lập tức ra cửa phòng.
Cô gái nhỏ sững sờ nằm ở trên giường, mơ hồ còn có thể nghe thấy anh chạy như bay xuống lầu rồi lao ra cửa, sau đó tiếng xe máy nổ vang dần dần đi xa.
Mười phút sau, xe một lần nữa dừng ở trong sân dưới lầu.
Trần Kỵ ba bước cũng làm hai bước từ thang gỗ vọt lên, cả người mang theo gió tuyết lạnh lẽo, trở lại phòng ngủ.
Chu Phù bọc trong chăn, chỉ lộ ra hai mắt hạnh tròn xoe mắt, giọng nói rầu rĩ: “Anh vừa mới đi đâu vậy?”
“Mua bao cao su.” Người đàn ông nói cực kì thẳng thắn.
Chu Phù: “…”
Chu Phù suy nghĩ một chút: “Gần sang năm mới rồi, anh đi đâu mà mua thế…”
“Vẫn là nửa đêm… Ai mà không đón giao thừa ở nhà chứ, đây chính là Kim Đường, cũng không phải ở Bắc Lâm.”
“Ừm. “Sắc mặt Trần Kỵ cũng có chút đen, “Cho nên không mua.”
“Vậy…”
“Nhưng anh đến nhà Lục Minh Bạc một chuyến, lấy hết đồ dự trữ của nhà cậu ta rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-273-ngoai-truyen-9.html.]
Chu Phù: “…”
“Một chút cũng không để lại cho cậu ta à?”
“Để lại cái rắm, cậu ta cô đơn một mình, còn muốn thứ này làm gì chứ?” Trần Kỵ tiện tay ném đồ trong tay lên giường, “Hơn nữa, chỉ có mấy hộp như vậy, còn chưa đủ cho chúng ta dùng hai ngày đâu.”
Chu Phù: “…”
Có lẽ là vừa rồi im bặt mà dừng lại có chút uất ức. Cả đêm giao thừa, lúc này Trần Kỵ tăng ca triệt để.
Lấy mạng tăng ca.
Hỏi là sinh nhật anh, mở quà cả đêm thì làm sao?
Chu Phù nói không ra lời để phản bác, chỉ nhớ rõ sinh nhật này của anh gần như đến khi trời sáng mới chịu thổi nến.
Sau khi kết thúc, Chu Phù nằm trong lòng anh, lúc vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, đột nhiên nhớ lại lời anh nói lúc ban ngày trên đường hai người đến Kim Đường.
Chu Phù trở mình, đối mặt với anh, đưa tay khẽ nhéo vành tai anh.
Người đàn ông lười biếng nhướng mắt: “Còn chưa đủ…? Anh đây ngược lại có thể hầu hạ ——”
“Trần Kỵ.” Chu Phù nghiêm túc ngắt lời anh, “Anh đi tìm Phó Kỳ Hữu làm gì?”
Vẻ mặt Trần Kỵ không được tự nhiên, biết cô chuẩn bị tính sổ với mình: “Có thể làm gì hả? Đánh hắn chứ sao.”
Chu Phù nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng, liền nghe anh nói: “Sợ cái gì? Không phải anh đã nói, nếu anh muốn đánh hắn, ba hắn cũng phải tự mình đóng cửa thay anh à.”
Chu Phù hít sâu một hơi, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc: “Bất kể thế nào đều rất nguy hiểm, anh có biết không?”
“Em không cần anh giúp em trút giận, em chỉ muốn anh có thể sống tốt, lỡ như anh…” Chu Phù ngừng lại, không dám nói tiếp những lời không may mắn kia. Trầm mặc hồi lâu, cô mở miệng một lần nữa, lúc này thay đổi giọng nói hung dữ, vẻ mặt cũng lạnh như băng, hai tay kéo vành tai anh, “Sau này không được tự đi tìm hắn nữa, anh có nghe thấy không!”
“Anh biết rồi, hắn phải đi vào, anh còn tìm hắn làm gì nữa.” Trần Kỵ lười biếng nói.
Chu Phù lúc này hung dữ hơn, gằn từng chữ: “Nghe! Thấy! Không! Hả!”
“Được được được, anh nghe thấy rồi.” Trần Kỵ hiện giờ không có cách nào với cô.
Một lát sau, người đàn ông khẽ véo cằm cô gái nhỏ, cười đến hững hờ: “Chu Phù, em thật hung dữ.”
Chu Phù: “…”
Cô suy nghĩ một chút, nói: “Trần Kỵ, anh thật nhõng nhẽo.”
Người đàn ông cúi đầu cười ra tiếng: “Học ông đây nói chuyện à.”
“Là anh trước mà.”
“Tốt, trí nhớ không tệ.”
Chu Phù: “…”