Anh Luôn Ở Đây - Chương 270: Ngoại truyện 6

Cập nhật lúc: 2025-02-28 10:43:53
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàng hiệu trên người anh họ Chu Gia Thịnh biến mất không thấy, chú không còn âu phục giày da, thím cũng không còn mặc trang phục sang trọng lộng lẫy kia nữa.

 

Càng làm Chu Phù không ngờ tới đó là đi theo sau mấy người này, vậy mà còn có Chu Gia Hân hơn một tháng không gặp.

 

Kể từ lần trước cô ta được Trần Kỵ ra lệnh cút khỏi Phù Trầm, Chu Phù không gặp lại cô ta nữa.

 

Giờ phút này thấy cô ta cũng không còn là cô gái nhà giàu cao sang như thường ngày, áo bông màu đen bình thường có vẻ dày và cũ tùy ý quấn lên người, trên ống tay áo dính bụi bặm màu trắng, cô ta cũng không có thời gian chú ý và phản ứng nữa.

 

Chu Phù ít nhiều có chút kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn về phía Trần Kỵ.

 

Trần Kỵ bình thản nói với cô: “Mẹ của Chu Gia Hân ở nước ngoài dính vào cờ bạc, mấy năm nay thua không ít tiền. Ban đầu Chu Hàng Sơn còn có tình cảm với bà ta, bỏ ra vài lần dùng của cải bù vào thua lỗ cho bà ta, nhưng nghiện cờ b.ạ.c này dính vào sẽ rất khó bỏ.”

 

“Chu Hàng Sơn ở nước ngoài tự mở công ty kia, không bao lâu sau vì liên tục có người đến nhà gây rối nên buộc phải tuyên bố đóng cửa. Ban đầu lúc ở trong nước, ông ta dựa vào sự giúp đỡ của mẹ em, trình độ năng lực của mình thật ra rất hạn chế, ra nước ngoài chỉ có thể dựa vào mình, khuyết điểm bị bại lộ rất nhanh, nhiều năm như vậy cũng không đứng vững gót chân. Hơn nữa người ta là tay anh chị, đối với khuôn mặt người Hoa vốn đã xa lánh, không có sức mạnh vượt trội, chủ yếu lăn lộn ngoài đời không nổi.”

 

“Lần này cách tám năm sau bỗng nhiên dẫn theo Chu Gia Hân về nước, cũng là bởi vì hoàn toàn buông tha cho người mẹ của Chu Gia Hân kia, người phụ nữ đó hiện tại đang ở nước ngoài ngồi tù, vì không muốn bị bà ta trêu chọc những tay anh chị quấy rầy đó nên Chu Hàng Sơn chỉ có thể kiên trì trở về.”

 

“Trong khoảng thời gian về nước, cũng dẫn theo Chu Gia Hân ở lại đây.”

 

“Ông ta vốn không về Anh được, hiện tại đồ đạc trong nước cũng bị anh đòi lại, về sau có rất nhiều ngày khổ cực.”

 

Trần Kỵ nói đơn giản xong, nghiêng đầu nhìn về phía Chu Phù: “Trách anh sao?”

 

Chu Phù chớp mắt: “Cái gì?”

 

“Làm cho Chu Hàng Sơn hoàn toàn nghèo túng.” Con người Chu Hàng Sơn làm hại Chu Phù chịu nhiều khổ sở như vậy, đối với ông ta, Trần Kỵ không có một chút đồng tình, thậm chí ông ta ngã càng thảm, anh càng sảng khoái hơn nữa, nhưng người này dù sao cũng là ba đẻ của Chu Phù, nếu cô không đành lòng thì cũng coi như bình thường.

 

Chu Phù im lặng vài giây, sau đó thản nhiên nói: “Đáng đời ông ta.”

 

Trần Kỵ nhếch khóe môi, bàn tay to tìm kiếm đầu cô xoa xoa hai cái: “Tốt, đầu óc Bồ Tát nhỏ nhà chúng ta cuối cùng cũng hạ phàm một lần rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-270-ngoai-truyen-6.html.]

 

“…”

 

Chu Phù nhịn cười ngước mắt trừng anh một cái, đẩy tay anh ra.

 

Một lát sau, Trần Kỵ tiếp tục nói: “Người anh phái tới nói tìm được mấy quyển album còn sót lại trong phòng ngủ trước đây của mẹ em, bên trong có không ít đều là ảnh em chụp ở nhà khi còn bé, anh đã xem qua, ngay cả những đồ dùng trong nhà giống nhau và đủ loại đồ trang trí đều tìm được và mua xong, tất cả đều ở trên đường.”

 

Chu Phù nhướng mi, ánh mắt đều tròn rất nhiều, vẻ mặt kinh ngạc.

 

Trần Kỵ véo mặt cô: “Không bao lâu nữa, anh có thể cho em một căn nhà giống như trước.”

 

Chu Phù kinh ngạc nói không ra lời, trong mắt ngoại trừ nổi bật bóng dáng của anh, còn có thêm một chút hâm mộ anh.

 

Đứng đắn qua đi, Trần Kỵ lại đổi về cà lơ phất phơ: “Thế nào? Anh trai khác cha khác mẹ của em ở Kim Đường, biểu hiện cũng được chứ?”

 

Chu Phù: “…”

 

“Em im lặng anh coi như em chấp nhận.”

 

Người đàn ông “Shhh” một tiếng, sau khi suy nghĩ ngắn ngủi bắt đầu yêu cầu: “Nếu biểu hiện tốt, muốn chút khen thưởng vẫn có thể chứ?”

 

Giọng điệu của anh không đúng lắm.

 

Chu Phù mơ hồ cảm thấy lời nói kế tiếp của anh chắc chắn lại không có chuyện gì tốt.

 

Một giây sau, khóe môi Trần Kỵ gợi lên nụ cười lưu manh, đầu lưỡi đẩy đẩy gò má, dáng vẻ buông thả vô cùng: “Vậy tối nay cùng nhau tăng ca đi?”

 

“Em muốn thêm ở đâu cũng được, địa điểm tùy em chọn, phòng sách, nhà bếp, sô pha, phòng làm việc, anh đều không có ý kiến, xem em thích, hả?”

 

Chu Phù: “…”

Loading...