Anh Luôn Ở Đây - Chương 269: Ngoại truyện 5
Cập nhật lúc: 2025-02-28 10:43:43
Lượt xem: 8
Trần Kỵ “Shhh” một tiếng, dường như còn suy nghĩ sâu xa một thứ khác: “Nếu như em nhất định phải đến phòng làm việc, vậy có thể lúc em kêu phải nhỏ lại một chút, dù sao bên ngoài không chừng còn có đồng nghiệp không về nhà ăn Tết.”
Chu Phù: “…”
Chu Phù lớn như vậy chưa từng thấy qua người nào không biết xấu hổ hơn Trần Kỵ, thật vất vả sau khi vào cửa nhà, Trần Kỵ rón rén ôm cô lên giường thu xếp ổn thỏa.
Chu Phù lườm anh một cái, tức giận nói: “Đời này em cũng không muốn ngồi máy bay với anh nữa!”
Nào biết Trần Kỵ đột nhiên nhếch môi hừ cười một tiếng, trong ánh mắt liếc nhìn cô mang theo sắc thái khác, giọng nói chậm rãi kéo dài, cà lơ phất phơ, vô cùng không tốt: “Ồ… Cô gái nhà chúng ta thích chơi ở trên xe à?”
Chu Phù: “?”
“Vậy được.” Trần Kỵ bày ra dáng vẻ rất dễ nói chuyện, “Trong ga-ra nhiều cái như vậy, muốn cái gì cũng có thể thỏa mãn, đề nghị của anh là chiếc Mercedes-Benz G-Class lớn kia, rộng rãi dễ phát huy, còn chống động đất, có thể khá phù hợp nhu cầu của em.”
Chu Phù: “…!”
Bây giờ cô đổi người còn kịp không?
Sáng sớm hôm sau, Chu Phù hiếm khi không tỉnh lại trong lòng Trần Kỵ.
Cô đưa tay sờ sờ nửa ga giường kia của anh, vẫn ấm áp, chứng tỏ anh vừa mới rời khỏi giường không bao lâu.
Cô hơi nán lại một lát, liền xuống giường mang dép lê đến phòng ăn tìm đồ ăn.
Trên bàn như thường ngày đã bày đầy một bàn bữa sáng nóng hổi.
Sau khi Chu Phù nhét một miếng bánh bao hấp, cầm mấy quả dâu tây đã rửa sạch trong lòng bàn tay, vừa ăn vừa theo tiếng đi tìm Trần Kỵ.
Khi cô đến gần, điện thoại của người đàn ông vừa vặn cúp máy.
Chu Phù tiện tay nhét một quả dâu tây vào miệng anh.
“Lát nữa dẫn em đi một nơi.” Trần Kỵ thừa nước đục thả câu, thoạt nhìn tâm tình cũng không tệ lắm.
Chu Phù chớp mắt: “Chỗ nào vậy anh?”
“Nhà lúc trước của em.”
Cô gái nhỏ sửng sốt một chút, sau đó mới nghĩ đến trước đó không lâu anh nói mình rằng tất cả mọi thứ đều phải giành lại cho cô, tim đập nhất thời lại không tự giác tăng nhanh lên: “Bọn họ…?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-269-ngoai-truyen-5.html.]
“Bọn họ” này ám chỉ gia đình chú thím cô.
Biệt thự kia là do ông bà ngoại cô để lại, trước khi cô học lớp 11 vẫn theo mẹ ở đó.
Năm ấy sau khi mẹ cô qua đời, ba cô lập tức đi nước ngoài không trở về nữa, chú thím thừa dịp đó mà vào.
Hôm nào cũng ghé qua chăm sóc cô, thật ra là vì căn biệt thự kia mà tới.
Từ sau khi bọn họ vào ở, cuộc sống của Chu Phù càng thêm khổ sở.
Thỉnh thoảng bị chú phê bình, thím gây khó dễ.
Sau khi bị Phó Kỳ Hữu theo dõi, anh họ Chu Gia Thịnh vì lấy lòng tên cặn bã kia, lại còn thường xuyên chủ động mời hắn tới nhà làm khách.
Sau đó Chu Phù thật sự nhịn không được, chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi.
Từ sau khi rời đi, cô hoàn toàn không trở về được nữa.
Gia đình kia khó dây dưa cỡ nào, cô đã được dạy dỗ qua, chủ yếu là một mình cô không có bất kì cách nào với bọn họ.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn căn nhà ông ngoại để lại bị người không biết xấu hổ chiếm đoạt.
Chu Phù nằm mơ cũng không ngờ lại có một ngày, có thể đòi lại căn nhà ấy một lần nữa.
Trần Kỵ biết cô muốn hỏi gì, lập tức nói với cô: “Mấy ngày nay bọn họ đều dọn nhà, hôm nay có lẽ thời hạn cuối cùng, dọn gần xong rồi, em muốn đi xem không?”
Chu Phù suy nghĩ một chút, gật đầu, sau đó lại hơi do dự: “Lỡ như gặp phải bọn họ thì làm sao bây giờ?”
“Sợ cái gì, không phải có anh à?” Giọng người đàn ông mang theo ngạo mạn trước sau như một, lại cho Chu Phù cảm giác an toàn.
Cũng đúng, có anh đi cùng, không có chuyện gì đáng sợ cả.
Trần Kỵ cùng đi, cho dù là muốn đổi thành bọn họ lo lắng gặp phải.
Khi hai người tới gần biệt thự cách đó không xa, trước cửa vườn hoa nhỏ còn có một chiếc xe tải lớn cũ nát đỗ lại.
Chu Phù bị Trần Kỵ dắt, dừng lại bên cạnh vườn hoa, cứ như vậy xa xa nhìn cả nhà họ Chu, từng người mặt mày xám xịt ra vào trong sân.
Thùng giấy rách nát không ngại bẩn ôm trước ngực, vai khiêng, không hề ngăn nắp xinh đẹp như trước có người hầu hạ, giờ phút này mọi chuyện đều phải kiên trì tự mình vận động.