Anh Luôn Ở Đây - Chương 268: Ngoại truyện 4

Cập nhật lúc: 2025-02-28 10:43:28
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng Chu Phù bị Trần Kỵ ôm xuống máy bay.

 

 

Ý thức rõ ràng là tỉnh táo, cơ thể lại hoàn toàn không có một chút sức lực, chỉ có thể mặc cho Trần Kỵ sắp xếp.

 

Thật ra thời gian hai người thật sự ở bên nhau cũng không tính là ngắn, từ sau khi Trần Kỵ nếm qua hương vị, loại chuyện này lại càng bắt cô làm không ít.

 

Ở chuyện khác, mọi thứ anh đều sẽ đau lòng cô, chỉ có chuyện này tương đối ngoại lệ.

 

Cũng sẽ đau lòng, nhưng không nhiều.

 

Ví dụ như quỳ lâu nói đầu gối đau, thỉnh thoảng anh sẽ mềm lòng một chút, nói vậy lật qua nằm, cũng không cần cô phí sức, toàn bộ dựa vào anh cố gắng là tốt rồi.

 

Lại ví dụ như Chu Phù ngại vách tường lạnh, cấn đến xương cánh bướm khó chịu, Trần Kỵ sẽ vô cùng thân thiết mà dành ra một bàn tay to lót cho cô.

 

Hoặc là, cô ngại thời gian kéo dài quá lâu, yếu ớt kêu không thoải mái, Trần Kỵ liền không nói hai lời, khá chủ động cẩn thận kiểm tra cho cô, kiên nhẫn cẩn thận từ trong ra ngoài, dùng hết các phương pháp, tự mình bôi thuốc.

 

Nếu buổi tối tăng ca muộn, ngày hôm sau Chu Phù không thể ra khỏi giường, thân là lãnh đạo như anh sẽ vô cùng khoan dung cho cô nghỉ cả buổi sáng, không cần đến công ty, ở nhà tăng ca cũng giống như vậy.

 

Chu Phù dùng bốn chữ thay Trần Kỵ làm tổng kết những hành vi dịu dàng chăm sóc này.

 

Không bằng cầm thú.

 

Ở những chuyện này, cô không thể làm gì chống lại Trần Kỵ.

 

Thường ngày gặp phải một ít chuyện phiền toái, nếu cô bĩu môi, nhíu mày một chút, rơi hai giọt nước mắt, dường như Trần Kỵ không nói hai lời liền vội vàng muốn tự mình thay cô giải quyết tất cả.

 

Nhưng những chiêu đó không có tác dụng trong trường hợp cụ thể này.

 

Chẳng những không có tác dụng, còn dễ dàng hoàn toàn ngược lại.

 

Càng khóc anh càng phấn khởi.

 

Quả thật không phải người.

 

Chuyện bị anh ôm xuống máy bay, Chu Phù cảm thấy rất xấu hổ.

 

Cô gái nhỏ bị áo khoác dài của người đàn ông bọc kín mít, trên người không có sức lực, chỉ có miệng còn có thể nói chuyện.

 

Nhưng lời nói vẫn yếu như cũ, mang theo khàn khàn sau khi tăng ca quá mức: “Trần Kỵ.”

 

“Hả?”

 

“Bi/ến thái.”

 

“Ừm.” Người đàn ông cúi đầu cười, cơ bản là không có ý phủ nhận, lập tức thừa nhận.

 

Chu Phù sắp bị anh làm cho tức chết: “Em bị anh ôm xuống như vậy, phi công nhìn thấy, chắc chắn biết anh vừa làm chuyện tốt gì trên máy bay.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-268-ngoai-truyen-4.html.]

“Anh đã làm chuyện tốt gì?” Âm cuối của Trần Kỵ vang lên, cười như không cười nhìn cô, “Em chắc chắn là chỉ có một mình anh làm sao?”

 

Chu Phù tức giận c/ắn môi dưới: “Cho nên, em bị anh liên lụy.”

 

Trần Kỵ rầu rĩ phát ra tiếng cười: “Đây là vợ chồng, có phúc cùng hưởng.”

 

Chu Phù: “…”

 

Cái này tính là phúc của ai chứ!

 

Chu Phù thốt ra: “Phúc khí này cho anh, anh có muốn không?”

 

Trần Kỵ không hề nghĩ ngợi lập tức trả lời cô: “Anh muốn.”

 

Thẳng thắn không biết xấu hổ.

 

Chu Phù: “…”

 

“Tức giận như vậy à?” Khóe môi người đàn ông cong lên cười, không biết trong bụng lại kìm nén ý nghĩ xấu gì.

 

Môi Chu Phù mím chặt, không mặc áo khoác của anh.

 

Trần Kỵ liếc nhìn cô gái trong lòng, cảm thấy vẻ mặt này của cô đáng yêu muốn chết: “Sợ người khác nhìn thấy, vậy em tự xuống đi?”

 

Chu Phù phồng má lườm một cái.

 

Biết rõ! Cô không có! Sức lực!

 

Trần Kỵ cũng không biết xấu hổ phát huy đến đỉnh điểm, trả đũa: “Em xem, nhất định phải dựa vào anh ôm, sao lại yếu ớt như vậy chứ.”

 

“???”

 

Chu Phù: “…”

 

Trong không khí yên tĩnh vài giây, Chu Phù vắt hết óc, nói một câu tàn nhẫn với người đàn ông không biết xấu hổ này: “Tối nay anh, không, sau một tuần! Anh cũng đừng nghĩ ngủ ở phòng!”

 

Trần Kỵ nghe vậy, lông mày khẽ nhướng xuống, khóe môi nhẹ nhàng cong lên hỏi cô: “Vậy anh ngủ ở đâu?”

 

“Anh thích ngủ chỗ nào thì ngủ.” Dù sao đừng ngủ chung phòng với cô là được rồi, Chu Phù suy nghĩ một chút, còn liệt kê cho anh những nơi anh có thể đi, “Ngủ phòng sách, ngủ sô pha, ngủ nhà bếp, hoặc là anh trực tiếp về phòng làm việc ngủ đều được, tùy anh.”

 

Chỉ là không cho trở về phòng!

 

Trần Kỵ trầm mặc một lát.

 

Chu Phù cho rằng lời cô vừa nói có hiệu quả, thành công khiến anh tiến vào giai đoạn tự nghĩ lại.

 

Không ngờ sau khi nghĩ lại, giọng nói của người đàn ông lại tăng thêm chút chờ mong: “Cũng được, dù sao phòng sách, sô pha, nhà bếp của chúng ta đều chưa từng có, nếu em thích làm ở những nơi này, anh cũng không phải không thể bất đắc dĩ ở bên em.”

 

Chu Phù: “???”

​​​​​​

Loading...