Anh Luôn Ở Đây - Chương 267: Ngoại truyện 3

Cập nhật lúc: 2025-02-26 17:12:09
Lượt xem: 20

“Anh chưa xem qua làm sao có thể nhiều như vậy… Nhiều kiểu thế?” Lần đầu tiên bắt đầu vô cùng thành thạo, lập tức bắt nạt người ta đến khóc.

 

Trần Kỵ cụp đuôi mắt xuống, ngón tay thon dài lập tức nhéo cằm cô, giọng điệu kiêu ngạo và ngạo mạn: “Thứ này, còn cần xem phim mới có thể biết sao? Em xem thường ai đây?”

 

“Em đã từng nghe qua từ vô sự tự thông (*) chưa?” Đầu lưỡi Trần Kỵ đẩy đẩy gò má, nụ cười hiện lên trong đáy mắt mang theo chút cà lơ phất phơ, “Em nũng nịu rê/n rỉ hai tiếng với anh, so với phim gì cũng có tác dụng hơn.”

 

(*) Vô sự tự thông: Không thầy cũng tự hiểu được.

 

Chu Phù: “…”

 

Cô không nên thảo luận chuyện này với anh, cuối cùng chịu thiệt sẽ chỉ là cô.

 

Đề tài này không thể tiếp tục trò chuyện, ít nhất không thể lấy tư thế như bây giờ trò chuyện tiếp, nếu không sáng nay có thể lại bị anh lôi kéo thêm mấy lần.

 

Chu Phù giãy dụa, muốn chui ra khỏi lòng anh.

 

Trần Kỵ không có ý định buông tay, cô có lăn qua lăn lại cũng uổng phí sức lực.

 

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng nói của anh: “Bình thường ngày làm việc gọi em rời giường em có thể ăn vạ hơn nửa tiếng, hôm nay nghỉ không cần dậy sớm thì dậy thật sớm.”

 

Chu Phù không nhịn được phản bác anh: “Vậy tối hôm qua đã nghỉ rồi, không phải anh còn muốn kéo em tăng ca sao?”

 

Vừa thêm là cả đêm, đến bây giờ cả người đều đau nhức.

 

Trần Kỵ nghe vậy cười nhẹ ra tiếng: “Không thích tăng ca à?”

 

Chu Phù: “…”

 

Ai thích cái này chứ.

 

Thấy cô không lên tiếng, Trần Kỵ còn nói: “Anh thấy em tăng ca, cũng rất hưng phấn không phải sao?”

 

Chu Phù: “…!!”

 

Trần Kỵ tiếp tục bắt nạt cô: “Hay là, em không hài lòng với nội dung tăng ca nhỉ?”

 

Chu Phù: “?”

 

“Vậy cũng không đúng.” Trần Kỵ nghiêm túc suy nghĩ, “Vậy tối hôm qua giữa chừng, bỗng nhiên lương tâm anh phát hiện quan tâm cấp dưới, lúc nói không muốn tăng ca thì không thêm, sao em còn không muốn?”

 

“Còn quấn quýt lấy anh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-267-ngoai-truyen-3.html.]

 

“Nhất định muốn anh tiếp tục thêm.”

 

“Anh nói không nỡ để em tăng ca, em còn rơi nước mắt.”

 

Chu Phù: “…??”

 

Đó là anh cố ý dừng bắt nạt cô, được không! Kiểu lớp này làm gì có thêm một nửa nói không thêm là không thêm chứ!

 

Được, trong đề tài này, Trần Kỵ luôn có thể cho cô vô số ngạc nhiên.

 

Chu Phù tự biết mình nói không lại anh, vội nghĩ cách chuyển đề tài: “Năm nay ăn tết, anh muốn đi đâu thế?”

 

Người đàn ông nhướng mày: “Cái gì gọi là anh muốn đi đâu? Em muốn ở đâu, chúng ta sẽ cùng ở đó.”

 

“Ồ… ” Trong lòng Chu Phù ấm áp, ăn ngay nói thật, “Em đã nhiều năm không đón năm mới, cho nên em cũng không biết phải sống ở đâu.”

 

“Muốn về Kim Đường ăn Tết không?” Trần Kỵ hỏi.

 

Chu Phù mở to mắt, trong ánh mắt rõ ràng tràn đầy chờ mong: “Có thể không anh?”

 

Trần Kỵ cười một tiếng: “Sao lại không thể? Ở chỗ anh, không có chuyện gì em không thể cả.”

 

“Em muốn về Kim Đường ăn Tết.” Chu Phù chắc chắn đáp, cũng dùng chữ “Về”.

 

Trần Kỵ mỉm cười: “Được, vậy về Kim Đường ăn Tết nhé.”

 

Cô nói cô đã rất nhiều năm không đón năm mới, thật ra thì anh cũng không phải.

 

Nghe được câu trả lời của Trần Kỵ, Chu Phù đã bắt đầu nhảy nhót chờ mong.

 

Trần Kỵ suy nghĩ một chút, bỗng nhiên mở miệng nói: “Nhưng trước khi về có một chuyện, anh dẫn em đi làm trước.”

 

“Chuyện gì vậy anh?”

 

“Lúc trước anh bảo đoàn luật sư Phù Trầm tìm những đồng nghiệp thành thạo về kế thừa di sản, bắt tay điều tra vấn đề kế thừa tài sản năm đó sau khi mẹ em và ông bà ngoại em đi rồi để lại.” Ngón tay Trần Kỵ vân vê sợi tóc của cô, “Bên ba em và chú thím động tay động chân không ít.”

 

Ánh mắt Chu Phù ảm đạm: “Em biết mẹ em chắc chắn sẽ không lập tức đi mà không suy nghĩ cho em, nhưng lúc ấy em cũng không biết nên làm như thế nào mới được, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ chiếm lấy.”

 

“Yên tâm, anh có thể đòi lại tất cả cho em.” Bàn tay to của Trần Kỵ khẽ vuốt đỉnh đầu cô, “Thủ tục mẹ em và ông bà ngoại để lại rất chu toàn. Hơn nửa đời người, ba em xem như làm việc không công cho em, lúc này ông ấy cần phải lột một lớp da xuống.”

 

“Tuy nói cô gái nhỏ giàu có nhà chúng ta đời này đã không thiếu nhiều thứ như vậy.” Trần Kỵ dừng một chút, Chu Phù nhịn không được cười trừng mắt liếc anh một cái, người đàn ông tiếp tục nói, “Nhưng những thứ nên là của em, người khác đừng nghĩ chia đi một tí. Cho dù em khinh thường muốn, ném cũng phải cướp về cho em ném chơi.”

Loading...