Mặc dù năm đó trên mặt anh luôn là dáng vẻ ghét bỏ và kháng cự, nhưng ngoài miệng luôn mắng cô yếu ớt, trên hành vi vẫn nhịn không được mà thuận ý của cô.
Càng đừng nói đến bây giờ, hai người đã thiết lập mối quan hệ lâu như vậy.
Trong chuyện cưng chiều cô, anh đã sớm không cần phải giấu diếm và ngượng nghịu như trước nữa.
Vừa nghe thấy cô uất ức nhắc tới như vậy, trong lòng Trần Kỵ từ trước đến nay lạnh lùng cứng rắn liền trong nháy mắt mềm nhũn hơn phân nửa, giọng nói ân cần theo đó mà đến: “Em đau chỗ nào?”
“…” Người này! Biết rõ còn cố hỏi!
Chu Phù mím chặt môi không lên tiếng, Trần Kỵ cúi đầu cười nhạt một tiếng, thỏa hiệp nói: “Được được được, đợi đủ rồi thì anh liền ra ngoài.”
“Sao yếu ớt như vậy chứ, chỗ này đau quá.” Cằm người đàn ông đặt trên đỉnh đầu cô, lúc nói chuyện, cô còn có thể rõ ràng cảm giác được yết hầu của anh rung rung.
“…”
Cuối cùng Chu Phù cũng có thể uống được vài hớp nước.
Cô cũng không tự lấy ly nữa, uống xong nửa ly mà Trần Kỵ đang bưng cho cô, Chu Phù huých khuỷu tay vào n.g.ự.c anh, còn chưa mở miệng nói chuyện, anh đã hiểu được ý của cô.
Cánh tay dài giơ lên, sau khi đặt cái ly trở lại đầu giường, sức lực một lần nữa trở lại bên eo cô gái nhỏ.
Chu Phù mới bị anh bắt nạt một lát, lúc này mắt có thể mở ra, ý thức cũng rõ ràng hơn rất nhiều, ở trong lòng Trần Kỵ xoay người chuyển phương hướng, mặt đối mặt dán vào trong lòng anh. Sau đó cằm chống ở trong n.g.ự.c anh, ngửa đầu nhỏ ra sau, ngước mắt liếc nhìn khuôn mặt ngủ không chút thay đổi của anh.
Cô biết anh không ngủ, chỉ nhắm hai mắt lại.
Yên lặng liếc nhìn một lát, đầu ngón tay xanh nhạt mịn màng của cô gái nhỏ chậm rãi thò ra từ lồng n.g.ự.c anh, đi một mạch đến yết hầu anh dừng lại.
Chu Phù gãi gãi, yết hầu người đàn ông phối hợp lăn lên lăn xuống, cô cong môi, cảm thấy chơi vui, lại gãi gãi.
Cho dù lúc này Trần Kỵ còn đang buồn ngủ, cũng không để ý cô có đang nháo mình hay không, cứ để cô giày vò.
Chỗ hơi nhô lên kia còn để lại mấy dấu vết màu hồng nhạt.
Cô là người để lại tối qua.
Trong trí nhớ, lần đầu tiên cô để lại thứ này trên người anh, lúc bị anh bắt được, cô xấu hổ không ít một phen.
Đổi lại là cô, trên người bị anh làm ra chút dấu vết xấu hổ, đến ban ngày vẫn phải ngượng ngùng che giấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-266-ngoai-truyen-2.html.]
Mà Trần Kỵ thì ngược lại, bắt cô phải nhớ lại, cà lơ phất phơ nâng cằm, cho cô xem xương quai xanh có nhiều vết hồng nhạt trên cổ, nói cho cô biết mỗi chỗ đều ở lại trong hoàn cảnh như thế nào.
“Lúc hôn nơi này, em gọi anh là anh trai.”
“Cái này thì sao, sau khi em hôn thì nói để anh làm trọng điểm. Rõ ràng đều có chứng cứ, anh tốt bụng thuận theo ý em, sau đó lại rơi nước mắt chơi xấu trách anh bắt nạt người khác, không đau lòng em.”
Chu Phù: “…”
Cô cũng không muốn nhớ rõ chi tiết như vậy, cô chỉ muốn tìm một cái lỗ chui vào.
Việc này càng nghĩ hai má liền khống chế không được càng nóng bỏng.
Đầu ngón tay cô gái nhỏ vội vàng di chuyển vị trí lên trên, sau đó liền đi tới cằm anh.
Đêm qua hai người cùng nhau “tăng ca” đến khuya, sáng nay Trần Kỵ còn chưa rời khỏi giường, cũng chưa kịp rửa mặt, kết quả là trên cằm anh hơi xuất hiện râu màu đen.
Ngược lại thoạt nhìn càng đàn ông một chút, vô cùng nam tính.
Chu Phù nhịn không được dùng đầu ngón tay vẽ một vòng nhỏ lên trên.
Sau một lúc lâu, hơi thở đều đều của Trần Kỵ rốt cuộc bị cô chọc cho bắt đầu nặng nề.
Bàn tay to chụp lấy cổ tay cô thăm dò trước mặt mình rồi kéo ra, sau đó lại vùi vào cổ cô gái nhỏ, cằm vừa mới được cô vu/ốt ve chống lên cổ mềm mại của cô. Sau khi cọ nhẹ hai cái, Chu Phù nhịn không được nở nụ cười: “Em hơi đau.”
Giọng Trần Kỵ nặng nề: “Hơi đau một chút, em mới có thể thoải mái hơn.”
Ký ức thoáng chốc bị lời này của anh kéo về đêm qua.
Những hành động phóng túng lại không tuân theo chuẩn mực của anh, mỗi một lần đều xấu hổ.
Chu Phù suy nghĩ một chút, bỗng nhiên mở miệng hỏi anh: “Trần Kỵ.”
“Hả?”
“Có phải anh gạt em không?”
“Cái gì?”
“Lúc trước anh nói với em rằng anh chưa từng xem phim, em cảm thấy anh nhất định là gạt em.”
Người đàn ông ngẩng đầu lên từ cổ cô, lười biếng nhấc mí mắt, khóe môi nhếch lên nụ cười không chút để ý: “Nói như thế nào?”