Anh Luôn Ở Đây - Chương 265: Ngoại truyện 1

Cập nhật lúc: 2025-02-26 17:11:31
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chế độ ngày nghỉ của Phù Trầm từ trước đến nay theo chủ nghĩa nhân đạo, đặc biệt là trong dịp Tết này, so với các xí nghiệp tư nhân hận không thể kéo dài nhân viên tới giờ cơm tất niên mới thả người đi, thời gian nghỉ của Phù Trầm quả thật làm cho các đồng nghiệp trong nghề ganh tị đến rơi lệ.

 

Gần tới giao thừa hơn mười ngày liền tránh giờ cao điểm trở về, lập tức cho nghỉ, còn nhân tiện giúp các nhân viên đặt vé máy bay về quê, công ty thanh toán toàn bộ.

 

Trần Kỵ cảm thấy đối với mỗi gia đình mà nói, tiền kiếm không hết, đoàn tụ mới là quan trọng nhất.

 

Huống hồ nhân viên có thể vững vàng ở lại, cho dù nghỉ sớm hơn nữa, tiền cũng kiếm được nhiều hơn so với đồng nghiệp ở công ty khác.

 

Sáng sớm ngày nghỉ đầu tiên, Chu Phù mơ mơ màng màng từ trong giấc mộng hơi tỉnh lại.

 

Lúc này không phải ngủ không yên ổn, mà là bị khát nước đánh thức, chỉ trách đêm qua mất quá nhiều nước.

 

Khi tỉnh lại, mắt nhắm không mở ra được, cơ thể cũng hơi nhúc nhích.

 

Chỉ nhúc nhích một chút liền phát hiện ra mình vẫn bị kẻ đầu têu kia giam cầm thật chặt ở trong n.g.ự.c ấm áp, không thể nhúc nhích được.

 

Tư thế có lẽ không khác nhiều so với đêm qua trước khi cô mê man ngủ thiếp đi.

 

Thậm chí…

 

Anh vẫn chưa ra ngoài!

 

Cô gái nhỏ trong lòng có động tĩnh, cho dù động tĩnh này nhỏ hơn nữa, Trần Kỵ cũng có thể nhạy bén phát hiện ra.

 

Nửa khuôn mặt người đàn ông ghé vào sâu trong cổ cô, hít sâu một hơi, sau khi ngửi sảng khoái hơi buông lỏng sức lực ôm ở bên eo Chu Phù, cơ thể vẫn duy trì tư thế ôm cô vào lòng, cánh tay dài tìm kiếm phía sau tủ đầu giường, đưa ly giữ nhiệt đến trước mặt Chu Phù, hiểu ngầm đút tới bên miệng cô.

 

Thậm chí không cần cô nói ra miệng, anh cũng biết cô lúc này tỉnh lại rốt cuộc muốn làm gì, có nhu cầu gì.

 

Cho nên mỗi đêm hâm nóng một ly nước ở đầu giường, cũng là thói quen sau này anh và cô ngủ chung với nhau.

 

Đối với chuyện chăm sóc Chu Phù, Trần Kỵ luôn thích làm từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.

 

Miệng ly ấm áp đụng tới bên môi Chu Phù, cô gái nhỏ mơ hồ lẩm bẩm một câu: “Anh buông em ra đi, em ngồi dậy uống.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-265-ngoai-truyen-1.html.]

Giọng Trần Kỵ mang theo chút khàn khàn lúc mới tỉnh: “Có ống hút.”

 

Cho nên nằm cũng có thể uống, anh không nỡ buông người ra.

 

Chu Phù lúc này cũng không có bao nhiêu sức lực, đang muốn vươn một tay cầm lấy ly uống của mình, không cần anh đút, nhưng mà mới di chuyển một chút, cô bỗng nhiên cảm giác được sự tồn tại đặc biệt của anh.

 

Trong nháy mắt, đỏ ửng từ cổ trắng nõn của Chu Phù leo thẳng tới vành tai, cuối cùng cả khuôn mặt cô hồng nhạt đến mức không nhìn thấy được, cả người đều nóng bừng.

 

Giọng nói của cô gái nhỏ thay đổi, xấu hổ yếu ớt: “Anh… Ra ngoài đi…”

 

Con người của Trần Kỵ từ sau khi dẫn cô vào thế giới người lớn, trên con đường đùa giỡn lưu manh không biết xấu hổ này đã xảy ra là không thể ngăn cản.

 

Anh nghe vậy, đến gần hơn một chút, đôi môi mỏng hơi lạnh dán sát vào vành tai mềm mại nóng bỏng của cô, giọng nói trầm xuống, tiếng nói lẫn lộn vui vẻ, mơ hồ còn mang theo chút ý cười châm biếm: “Đợi lát nữa… Để anh ở lại một lát đi…”

 

“!” Chu Phù cũng sắp bị anh làm cho xấu hổ muốn chết, đó là nơi có thể không có việc gì liền đợi sao!

 

“Trần Kỵ!” Ngay cả cách xưng hô thân mật như A Kỵ, cô cũng không gọi nữa, lập tức thay bằng tên thường gọi nhất trước đây, nhưng lại không giống với hương vị trước đây, chỉ đơn thuần khác với cách xưng hô “A Kỵ” này.

 

Bình thường khi gọi tên người ta, nó có nghĩa là nghiêm túc.

 

Chu Phù gọi người xong, rõ ràng cảm giác được sự tồn tại của anh dường như sâu sắc hơn.

 

Cô gái nhỏ kinh ngạc cắn môi, nhất thời không dám nhúc nhích nữa.

 

Sợ rằng sau khi anh ở lại cả đêm, lập tức bắt lấy cô và tiếp tục làm.

 

Cô hơi đè nén cảm xúc vừa xấu hổ vừa khô khốc xuống, biết người đàn ông này ưa nhẹ không ưa nặng, lập tức lại đổi giọng: “A Kỵ, anh ra ngoài trước đi, em hơi đau…”

 

Tuy rằng ngữ khí và lời nói tỏ vẻ đáng thương này chính cô nghe cũng nổi da gà, nhưng hết lần này tới lần khác ở chỗ Trần Kỵ rất có tác dụng.

 

Cả đời này Trần Kỵ dường như bị thu hút bởi bộ dạng làm nũng của Chu Phù nhất.

 

Từ nhỏ đến lớn đều vậy.

 

Từ nhỏ đến lớn anh đều hung dữ, không có người khác dám làm nũng ở trước mặt anh, nhưng Chu Phù dám, còn lần nào cũng thành công.

Loading...