Anh Luôn Ở Đây - Chương 263

Cập nhật lúc: 2025-02-26 11:41:44
Lượt xem: 21

Chu Phù dở khóc dở cười, Phương Hân và Đơn Đình Đình vẫn như cũ không rụt tay lại.

 

Không lâu sau, xe Trần Kỵ tới đón người đúng giờ xuất hiện ở cửa nhà hàng.

 

Rõ ràng đã chuẩn bị tâm lý rất lâu, nhưng trong nháy mắt nhìn thấy Chu Phù mặc lễ phục nhỏ đi ra, Trần Kỵ vẫn nhịn không được cảm động.

 

Bữa tiệc này, đại đa số mọi người đều hướng về cái tên Trần Kỵ này mà đến, nghe nói Trần Kỵ sẽ nể mặt tham dự, người nhận lời mời đến đây chưa từng có.

 

Không ai không muốn mượn cơ hội này để bắt chuyện vài câu với ông lớn trong nghề như Trần Kỵ.

 

Nhưng mà chỉ là sau khi vào sân không bao lâu, đủ loại lời đồn đãi về bên cạnh Trần Kỵ có thêm một người phụ nữ, nhanh chóng ở trong bữa tiệc truyền ra.

 

Có người nói, người phụ nữ mà ông lớn đêm nay nắm c.h.ặ.t t.a.y không buông ra là vợ  trong nhà.

 

Cũng có người nói không phải, nói người phụ nữ kia bọn họ từng gặp mặt ở Phù Trầm một lần, là thực tập sinh mới vào công ty không đến một năm.

 

Cũng có người nói thực tập sinh chính là vợ.

 

Thật thật giả giả, mọi người xôn xao, nhất thời gợi lên sự tò mò cực lớn của những người chưa từng tận mắt chứng kiến ở đây.

 

Không ít người lặng lẽ tìm kiếm bóng dáng Trần Kỵ trên sàn nhảy, cuối cùng lại thấy người đàn ông mặc âu phục và giày da với thân hình cao lớn, rắn rỏi kia, lại không biết từ đâu bưng ra chén thuốc, canh giữ bên cạnh thực tập sinh nhỏ Phù Trầm trong truyền thuyết kia, quan tâm cẩn thận đút từng thìa thuốc Đông y.

 

Biểu cảm trên mặt cô gái nhỏ vừa ấm ức vừa yếu ớt, dường như còn không quá cảm kích, lấy những lời nói mà anh đã nói trước kia ra để chặn anh: “Anh đã nói không cần em chịu khổ mà…”

 

Người đàn ông hoàn toàn không có cách nào với cô, chỉ có thể nhẫn nại dỗ dành cô: “Một thìa cuối cùng, uống xong ăn kẹo.”

 

Khi uống xong thìa cuối cùng, Trần Kỵ lại đút vào miệng cô một viên kẹo dâu tây ngọt ngào.

 

Rồi sau đó đứng dậy, đưa tay cầm cổ tay mảnh khảnh của cô gái nhỏ: “Đi thôi, anh dẫn em đến một nơi.”

 

Chu Phù chớp mắt, cũng không hỏi nhiều, vừa ngậm kẹo vừa nghe lời bị anh dắt đi.

 

Hai người xuyên qua sàn nhảy, dọc theo đường đi, ánh đèn cũng dần dần mờ đi.

 

Sau khi tia sáng cuối cùng biến mất hầu như không còn, Trần Kỵ dứt khoát ôm Chu Phù vào lòng, tiếp tục đi về phía trước.

 

Không biết qua mấy phút, Chu Phù chỉ cảm thấy mình bị đặt trên một cái ghế mềm mại.

 

Đợi khi ánh sáng từ đỉnh nơi đó chiếu xuống, Chu Phù mới phát hiện giờ phút này mình đang ngồi trình diễn trên ghế đàn dương cầm giữa sảnh.

 

Trước mặt là một cây đàn dương cầm.

 

Chu Phù ngửa đầu nhìn về phía Trần Kỵ theo bản năng.

 

Người đàn ông nhếch khóe môi: “Không phải em nói không thích đánh đàn trước mặt nhiều người, không thích bị nhiều người nhìn chằm chằm sao?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-263.html.]

Chu Phù gật đầu.

 

Nhưng Trần Kỵ biết, điều này cũng không có nghĩa cô là người chơi đàn dương cầm từ tiểu học, trong lòng chưa bao giờ có giấc mơ biểu diễn một bài hát ở phòng trình diễn.

 

“Cái kia đàn cho một mình anh nghe, đàn cho anh một lần, được không?”

 

Anh biết cô gần chín năm và chưa bao giờ thật sự nghe cô chơi dương cầm một lần.

 

Người đàn ông hừ cười một tiếng: “Chờ em đàn xong, anh cũng đàn cho em một lần, gần đây mới học được một bài.”

 

Chu Phù rời mắt, hai tay đặt trên phím đàn đen trắng do dự thật lâu, cuối cùng ngón tay xanh nhạt chậm rãi hạ xuống, tiếng đàn du dương theo đó vang lên.

 

Bài hát kết thúc, giấc mơ thành hiện thực.

 

Cô gái vẫn lấp lánh như cũ, chưa bao giờ kém hơn quá khứ.

 

Người đàn ông lười biếng đi tới bên cạnh cô, ngồi sát vào ghế đàn dương cầm.

 

Tiếng đàn phối hợp với giọng nói trầm khàn của người đàn ông, vờn quanh bên tai Chu Phù.

 

“so keep your head up princess fore your crown falls”

 

(Công chúa thân mến, hãy ngẩng cao đầu, đừng để vương miện rơi)

 

“one day you’ll find your way back to the start”

 

(Một ngày nào đó, em sẽ trở lại nơi giấc mơ bắt đầu)

 

“one day you’ll live in your dreams”

 

(Một ngày nào đó, mọi thứ trong giấc mơ sẽ trở thành hiện thực)

 

Trong tiếng hát nhạt nhẽo của Trần Kỵ mang theo chút khàn khàn đặc biệt, vô cùng khó nghe.

 

Sau khi mấy câu hát kết thúc, người đàn ông từ trên ghế đàn dương cầm đứng dậy, trong tay không biết từ lúc nào đã có thêm một hộp nhung màu đen đậm.

 

Trần Kỵ lui về phía sau hai bước, cách Chu Phù một khoảng, sau đó nghiêm túc quỳ một gối trước mặt cô, khóe môi cong nở nụ cười: “Không biết công chúa thân yêu của anh, trong mơ có anh không.”

 

“Ông đây không quan tâm em có hay không, nhất định phải có.” Anh vẫn như cũ tỏ vẻ lưu manh.

 

Chu Phù nhịn không được nén nước mắt cười ra tiếng.

 

“Em muốn cưới anh không? Anh có thể biến tất cả giấc mơ của em thành hiện thực.” Ánh mắt người đàn ông kiên định, lặp lại lời anh đã từng nói với cô, “Đời này anh không cần gì nhiều lắm, anh chỉ cần em làm vợ anh, chỉ cần công chúa thân yêu của anh vĩnh viễn cao quý khó mà với tới.”

 

Chu Phù lúc này không nói nên lời, hốc mắt không kìm nén được mà đỏ lên, chỉ có thể gật đầu, tùy ý để anh đeo chiếc nhẫn vừa vặn vào trên tay mình.

 

Sau một lúc lâu, cô mới tìm lại được giọng nói của mình, chỉ là vẫn nhữ cũ mang theo tiếng khóc nghẹn ngào, giọng mũi cũng nghèn nghẹn: “Anh làm gì vậy, đã đăng ký kết hôn lâu như vậy rồi…”

Loading...