Anh Luôn Ở Đây - Chương 262
Cập nhật lúc: 2025-02-26 11:41:32
Lượt xem: 19
Chu Phù kinh ngạc khẽ nhếch miệng, giống như bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, nói: “Khó trách lúc trước Phó Kỳ Hữu lần đầu tiên nhìn thấy vết thương do đàn violon cắt ra, lại đột nhiên mất khống chế, hình dạng vết thương kia có lẽ cùng…”
Giọng Chu Phù yếu đi, Trần Kỵ thuận miệng tiếp nhận: “Đúng vậy, rất giống với vết thương ba anh bị thương sau khi ngã xuống rừng trúc, ông ấy hẳn là bị chấn động.”
Trần Kỵ biết rõ Phó Kỳ Hữu trong lòng Chu Phù vẫn là bóng ma không muốn nhắc tới, vội vàng kết thúc đề tài: “Dù sao mấy năm nay hắn phạm không ít chuyện, hơn nữa cảnh sát tìm hiểu nguồn gốc, tra ra cả nhà Phó bọn họ không một ai sạch sẽ, hiện tại khó tự bảo vệ mình, không ai có thể vững vàng bảo vệ hắn như trước, chuyện lớn nhỏ gom lại một khối, có lẽ đời này không ra được.”
Chu Phù khẽ gật đầu.
Đang muốn tới gần anh một chút, nhưng vẫn bị anh né tránh: “Đợi lát nữa, anh đi tắm trước, không còn mùi t.h.u.ố.c lá rồi ôm.”
Chu Phù nhịn không được nở nụ cười: “Dạ.”
Một tuần trước kỳ nghỉ đông, Phù Trầm nhận được tin tức, hai năm trước do Trần Kỵ hướng dẫn đoàn thiết kế Phù Trầm, một tay thiết kế phòng trình diễn âm nhạc cao cấp Bắc Lâm chính thức khánh thành vào năm ngoái.
Đến lúc đó sẽ bố trí trong một loạt hội quán nối liền với phòng trình diễn, nhà đầu tư bên A nhiệt tình mời toàn bộ thành viên của bộ phận thiết kế Phù Trầm dự tiệc.
Tương tự như loại xã giao này, trước đây Trần Kỵ cũng không nể mặt tham dự, chỉ là lần này không biết vì nguyên nhân gì, lại lần đầu tiên gật đầu.
Buổi sáng hôm bữa tiệc, Đơn Đình Đình lật album ảnh trên điện thoại, vẻ mặt vô cùng rối rắm.
Chu Phù thuận miệng hỏi: “Cậu làm sao vậy?”
“Tớ không biết nên chọn bộ lễ phục nào.”
“Lễ phục?” Chu Phù mở to mắt, Còn cần mặc lễ phục sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-262.html.]
Đơn Đình Đình gật đầu: “Đương nhiên, buổi tối còn có rất nhiều người trâu bò trong nghề tham dự.”
Đơn Đình Đình dừng một chút, còn nói: “Đương nhiên rồi, người trâu bò nhất trong giới kiến trúc Bắc Lâm đã bị cậu lừa về nhà rồi.”
Chu Phù: “…”
Đơn Đình Đình thấy thế vội hỏi: “Cậu còn chưa chọn lễ phục sao?”
Chu Phù lắc đầu: “Tớ chưa từng đi qua những nơi này nên không rõ lắm.”,
Đợi cô vừa dứt lời, Đơn Đình Đình trực tiếp mở miệng thay cô làm chủ: “Buổi chiều cậu và sếp xin nghỉ đi, tớ và chị Phương Hân dẫn cậu đi chọn một bộ, dù sao mấy ngày nay đều không có việc gì làm.”
Không đợi Chu Phù mở miệng đáp ứng, Đơn Đình Đình đã lên tiếng báo cáo với Trần Kỵ vừa vặn đi qua: “Sếp ơi, buổi chiều ba người chúng em xin nghỉ, đưa cục cưng của anh đi chọn trang phục nhé.”
Chu Phù: “…”
Trần Kỵ bất giác nhìn Chu Phù, rất hài lòng với cách xưng hô này: “Đi đi.”
Buổi trưa ăn cơm xong, Phương Hân và Đơn Đình Đình bỗng nhiên như bị tiêm m.á.u gà (*), dốc hết sức bắt được Chu Phù vừa thử lễ phục vừa tạo hình, tư thế lớn đến mức khiến Chu Phù không nhịn được chột dạ: “Chỉ là một bữa tiệc, sao lại giống như tớ sắp lấy chồng vậy chứ.”
(*) Tiêm m.á.u gà (‘đả kê huyết’ hay còn gọi là ‘liệu pháp m.á.u gà’): Đại khái là bắt đầu năm 1959, Trung Quốc có không ít người cao tuổi sức khỏe rất kém, nhà ai mà có người như vậy đều có nuôi một con gà trống mập mạp, nhưng không nuôi để ăn mà để lấy m.á.u bổ thân. Người già ốm yếu mỗi ngày sẽ ôm con gà trống đó tới bệnh viện để người ta rút m.á.u gà tiêm vào cơ thể mình để bổ sung dinh dưỡng. Đương nhiên mấy nhà này phải chú ý bồi bổ cho gà mới có nguồn m.á.u dồi dào nha, nhưng do mỗi tuần có hai lần rút m.á.u cho nên gà trống đương nhiên không tốt rồi, nghe nói gà bị còi xương, nấu ăn không có hương vị gì hết.
Theo như “Phương pháp chăm sóc sức khỏe” có ghi thì tiêm 100cc m.á.u gà sẽ giúp thân thể có thể tăng hệ miễn dịch, tiêm vào dưới da chứ không tiêm vào tĩnh mạch. Người tiêm m.á.u gà cả người khô nóng, sắc mặt hồng nhuận (như gà trống chọi ý). Máu gà có tác dụng trong rất nhiều bệnh như bệnh ngoài da, vảy nến, viêm nhiễm âm đ*o, bệnh phụ khoa, bệnh trĩ, phù chân, sưng thũng, ho khan cảm mạo…chỉ cần là bệnh mà ngươi nghĩ ra được nó đều có thể trị hết, so với thuốc y còn hiệu quả hơn. Mặc kệ đúng hay sai nhưng người dân Trung Hoa lại rất tin tưởng và sùng bái nó.
Chính là, hiện nay người ta phát hiện m.á.u gà có một loại hoocmon thúc đẩy khung xương sản sinh chất kích thích, nhưng đối với cơ thể người m.á.u gà vẫn là một loại dị chất khiến hệ miễn dịch sản sinh hiện tượng đào thải, cơ thể phát nhiệt, rối loạn miễn dịch, cứng cơ, thậm chí dẫn tới hoại tử. Càng ngày càng có nhiều người c.h.ế.t do tiêm m.á.u gà, cho nên đả kê huyết nổi lên phong ba một thời cứ thế bị dập tắt (1965). Năm 1980, Khương Côn – một nhà viết kịch còn sáng tác [Khuẩn hồng trà cùng đả kê huyết] để chế nhạo phong trào ăn theo này. (Theo như Baidu, Wenda)
Nói đơn giản tức là cảm thấy phấn khích.