Trần Kỵ nhướng mày, bàn tay to ở trước mặt mọi người quang minh chính đại, thăm dò trên đầu Chu Phù thân mật xoa hai cái, thờ ơ nói: “Cô ấy không cho nói, mọi người hỏi cô ấy đi, nhà chúng tôi đều do cô ấy quyết định.”
Chu Phù ngước mắt trừng anh một cái.
Hai người này nhỏ bé lại ăn ý tương tác, giờ phút này nhìn ở trong mắt những người khác, không thể nghi ngờ là trước mặt mọi người rải thức ăn cho chó.
Chu Phù đơn giản nói ra băn khoăn của mình, Phương Hân sau khi nghe xong nở nụ cười: “Lo lắng bọn chị không dám sửa bản vẽ giúp em, không dám nói em?”
Chu Phù mím môi dưới: “Dạ.”
“Em yên tâm đi, bây giờ em đã trở thành con tin của bọn chị rồi, mang Chúc Chúc ra lệnh cho sếp, sếp ơi.” Phương Hân nhìn về phía Trần Kỵ, “Sau này khen thưởng cuối năm nên xem xét phát nhiều một chút.”
Chu Phù nở nụ cười: “Vô dụng thôi.”
Giọng nói trầm xuống của Trần Kỵ theo sát phía sau: “Có tác dụng.”
“…?” Hai má Chu Phù bất giác nóng lên.
Nếu thật sự dùng cô để gây khó dễ cho anh, cho dù là điều kiện gì anh cũng có thể đồng ý.
Thời gian thoáng cái đã hơn một tháng trôi qua, dự án tu sửa từ đường cũng gần kết thúc.
Bộ phận thiết kế rảnh rỗi, buổi sáng lại một lần nữa khôi phục nhưng mười giờ không thấy bóng người rầm rộ.
Mùa đông năm nay Bắc Lâm lạnh hơn năm ngoái rất nhiều, nghe nói còn có tuyết rơi.
Người hay bị ốm như Chu Phù này, từ khi bắt đầu vào đông đã bị Trần Kỵ gắt gao nhìn chằm chằm, mỗi ngày kiên trì sớm muộn gì cũng uống một chén thuốc Đông y.
Nhưng cũng may Trần Kỵ suy nghĩ chu đáo và chăm sóc tốt, mùa đông năm nay mặc dù lạnh, Chu Phù lại bị nuôi đến mức chưa từng bị hắt xì một lần.
Thời tiết lạnh lẽo, người liền dễ dàng lười biếng, Chu Phù và Trần Kỵ ở bên nhau đã lâu, thói quen yếu ớt khi còn bé dường như cũng được nuôi về không ít, ngủ nướng là một trong số đó.
Trước kia khi thuê phòng vách ngăn của Tiêu Kỳ bên ngoài đường vành đai bốn, vì đúng giờ đến nơi làm việc, cô thậm chí có thể hơn năm giờ liền từ trên giường bò dậy, đi qua đi lại mấy chuyến xe buýt, đến công ty trước chín giờ. Hôm nay ở gần, thời gian đến công ty ngược lại càng lúc càng muộn.
Trần Kỵ cũng không thúc giục cô, mặc cho cô quấn trong chăn, mơ mơ màng màng quấn lên người mình, im lặng nhắm mắt ngủ nướng, có thể ngủ thẳng đến mấy giờ tính mấy giờ.
Dù sao cũng gần cuối năm, đại đa số dự án nên kết thúc, nên tạm dừng thì tạm dừng, trong công ty cũng không có việc gì bận rộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-261.html.]
Sáng sớm hôm nay, Trần Kỵ vẫn như thường ngày, dành ra một bên cánh tay làm gối đầu cho cô, ôm cô gái nhỏ ngủ lại.
Điện thoại trên tủ đầu giường bất chợt rung hai cái.
Anh vốn không có ý định quan tâm, lại lo lắng tiếng vang sẽ đánh thức cô gái nhỏ đang ngủ say trong lòng, anh dứt khoát cẩn thận đứng dậy, tùy ý mặc áo khoác rồi cầm điện thoại ra khỏi phòng ngủ.
Thiếu Trần Kỵ làm bạn, Chu Phù ngủ rõ ràng không yên ổn như vậy, không lâu sau liền dụi mắt, mơ mơ màng màng ôm chăn ngồi dậy.
Thấy vị trí bên cạnh giường trống không, đoán chừng có lẽ anh rời giường làm bữa sáng cho mình.
Sau khi tỉnh táo một lát, cô xuống giường xỏ lê, thản nhiên đi ra ngoài tìm Trần Kỵ.
Kết quả ngoài ý muốn, nhà bếp, phòng khách và phòng ăn đều không thấy bóng dáng Trần Kỵ.
Cuối cùng tìm thấy anh trên sân thượng ngoài lầu hai.
Người đàn ông tùy ý khoác áo khoác rộng thùng thình, cầm điện thoại đứng trước lan can sắt, mặt hướng ra ngoài, trên khớp ngón tay thon dài hiếm thấy kẹp điếu thuốc.
Từ sau khi Chu Phù chuyển tới đây, cũng không thấy anh ở trong nhà này hút thuốc, thậm chí thỉnh thoảng anh ở bên ngoài hút một điếu trở về, cũng sợ mùi không bay đi, chậm chạp không vào cửa, cũng không cho cô tới gần.
Tình huống lúc này cực kì hiếm thấy.
Chu Phù bất giác đi về phía anh, người đàn ông nghe được tiếng động phía sau, không nhanh không chậm quay người lại nhìn, sau đó động tác rất nhanh dập tắt làn khói còn bốc lên trong tay.
Đơn giản nói thêm vài câu với đầu dây bên kia, rất nhanh liền cúp máy.
Sau đó xua xua tay, không cho Chu Phù đi về phía trước, nói: “Bên này mùi t.h.u.ố.c lá nặng, lát nữa anh xuống tắm đã.”
Cô gái nhỏ “Ồ” một tiếng, ân cần hỏi: “Anh sao thế? Điện thoại của ai vậy anh?
Trần Kỵ mím môi thành một đường, lông mày nhíu lại suy nghĩ nên nói với cô như thế nào, trầm mặc một lúc lâu, anh thản nhiên nói: “Lúc trước bởi vì một ít trùng hợp, cảnh sát ở nhà Phó Kỳ Hữu phát hiện một ít đồ vật cũ kĩ như ví da, máy ảnh, đồng hồ đeo tay v.v. Trải qua điều tra, hẳn là có liên quan đến chuyện ba dượng anh ngã xuống rừng trúc c.h.ế.t năm đó.”
Chu Phù mở to mắt: “Lúc trước… không phải, là ngoài ý muốn sao?”
Trần Kỵ l.i.ế.m môi: “Không phải, nhưng người biết khá ít.”
“Năm đó lúc xảy ra chuyện, các loại thiết bị giám sát an ninh ở Kim Đường đều không đầy đủ, kỹ thuật điều tra cũng không tiên tiến, không thể kịp thời bắt được kẻ gây tai nạn, mấy năm nay anh vẫn luôn để ý, cũng may năm đó cảnh sát xử lý cũng luôn thấp thỏm, cuối cùng cũng tìm được người.”