Anh Luôn Ở Đây - Chương 259

Cập nhật lúc: 2025-02-25 17:56:25
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đàn, đàn ——” Tiếng “Đàn anh” kia của Chu Gia Hân còn chưa hô ra khỏi miệng, Trần Kỵ liền trực tiếp đem nàng lời nói cắt ngang.

 

“Tài liệu trong máy tính của Chu Phù là cô xóa đúng không?”

 

“Hả?” Chu Gia Hân mở to mắt.

 

Đầu lưỡi Trần Kỵ đẩy đẩy gò má, cằm hất về phía USB trên bàn: “Đừng uổng phí tâm tư phủ nhận, trong camera đều quay lại hết rồi, có cần tôi chiếu một lần cho cô xem không?”

 

Chu Gia Hân cắn môi, hốc mắt lập tức đỏ lên.

 

Giọng nói lạnh lùng không mang theo chút tình cảm của Trần Kỵ đột nhiên vang lên: “Muốn khóc thì cút ra ngoài khóc, con mẹ nó tôi ghét nhất là nhìn người ta khóc, không chịu được bộ dạng này.”

 

Nghe vậy, Chu Gia Hân cố nén nước mắt lại, cẩn thận từng li từng tí lại mang theo chút không cam lòng: “Nếu không phải bởi vì anh thiên vị cô ta, đối với nhóm chúng em không công bằng thì làm sao em làm chuyện này được chứ?”

 

“Thừa nhận rồi? Được.” Trần Kỵ cười nhạo một tiếng, lười nói nhiều với cô ta, cũng không muốn hiểu rõ lý do và tâm trạng của cô ta, không chút chần chừ, “Thu dọn đồ đạc rồi cút đi, vốn nể mặt cô ấy mới giữ cô lại vài ngày, mẹ nó kết quả là cô còn dám gây khó dễ cho cô ấy.”

 

Chu Gia Hân bởi vì câu nói “Thừa nhận rồi?” kia của anh, đột nhiên tỉnh táo lại: “Không đúng, lúc trước em nghe bọn họ nói qua, Phù Trọng chú trọng nhất là sự riêng tư của nhân viên, tất cả hoàn toàn dựa vào tự giác, cơ bản là trong phòng làm việc không có lắp đặt camera.”

 

Chu Gia Hân vừa dứt lời, Trần Kỵ liền “Ừ” một tiếng: “Quả thật, cô nói đúng.”

 

“Cho nên anh không có bằng chứng em đã làm việc này, dựa vào cái gì mà úp nồi lên đầu em?!”

 

Trần Kỵ bình tĩnh nhấn điện thoại trên bàn: “Dựa vào cái này.”

 

Một giây sau, Chu Gia Hân liền nghe thấy trong điện thoại truyền ra thanh âm vừa rồi của mình.

 

“Nếu không phải bởi vì anh thiên vị cô ta, đối với nhóm chúng em không công bằng thì làm sao em làm chuyện này được chứ?”

 

“…”

 

Trần Kỵ: “Nghe đủ chưa? Mau cút đi, cút chậm rồi, ngay cả cha cô tôi cũng trừng trị.”

 

Chu Gia Hân á khẩu không trả lời được. Lúc đi ra cửa phòng làm việc, Chu Phù đang và Phương Hân, Đơn Đình Đình không biết đang nói chuyện gì mà vẻ mặt tươi cười.

 

Cô ta được nâng niu lớn lên, làm gì có sự tức giận này.

 

Tức giận rất nhiều, trong đầu bỗng nhiên hiện lên mấy tấm ảnh chụp lén mấy ngày trước ở cổ trấn.

 

Cô ta liếc nhìn khuôn mặt tươi cười của Chu Phù, lạnh lùng nhếch khóe môi.

 

Chu Gia Hân cô ta không có cách nào ở lại, như vậy thì Chu Phù cũng đừng nghĩ tiếp tục ở lại đây.

 

Một phút sau, hòm thư làm việc của một nhóm người trong bộ phận thiết kế gần như đồng thời nhận được một email ẩn danh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-259.html.]

Vốn tưởng rằng là thông báo mới về công việc gì đó, đợi đến khi mở ra, nụ cười trên mặt mọi người bỗng nhiên đọng lại.

 

Trong email là mấy tấm ảnh chụp lén trong khách sạn Cổ Trấn.

 

Trong mấy tấm ảnh, có ảnh Chu Phù bị Trần Kỵ ngăn ở cửa thang máy ngửa đầu nhìn anh, có ảnh Trần Kỵ dùng áo khoác bọc cô vào lòng hôn, còn có ảnh Chu Phù đẩy eo anh chạy về thang máy.

 

Độ phân giải rõ ràng và bố cục hoàn hảo.

 

Nếu không nhận ra hai người trong tấm ảnh này, có lẽ còn tưởng là poster tuyên truyền của bộ phim ngôn tình nào đó.

 

Chỉ là hai người hết lần này tới lần khác là cấp trên dưới khác giới đã kết hôn trong công ty.

 

Trong lúc nhất thời, không ai dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Chu Phù.

 

Không tới vài giây, Trần Kỵ gửi tin bảo Chu Phù đến phòng làm việc anh một chuyến.

 

Sau khi cô gái nhỏ đứng dậy rời đi, im lặng một lúc lâu mới dần dần có chút xì xào bàn tán.

 

Vẻ mặt Đơn Đình Đình có chút uể oải và bối rối: “Làm sao bây giờ, em rất thích Chúc Chúc, thật ra em cảm thấy hai người bọn họ thật sự rất xứng đôi, em thậm chí nhìn mấy tấm chụp trộm này cũng nhịn không được mà ship cp, em biết em như vậy không đúng, nhưng không khống chế được…”

 

Lão Dư thở dài: “Ai mà không phải chứ, tôi đã vật lộn đạo đức này mấy ngày rồi…”

 

Phương Hân cũng bao che khuyết điểm, ngay từ đầu liền thích Chu Phù, lúc này cũng không nói được gì khác, chỉ nói: “Quên đi, cuộc sống riêng của người ta không tới lượt chúng ta nói này nói kia…”

 

Nào biết giây tiếp theo, Lý Thuận đột nhiên giơ điện thoại rống lên: “Đm đm đm, mọi người nhanh lên vòng bạn bè của sếp xem đi!”

 

“Cái gì mà giật mình thế.”

 

“Đm, sếp đăng giấy chứng nhận kết hôn?”

 

“Vãi! Nhà gái lại là Chúc Chúc?!”

 

——

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Trần Kỵ: Rốt cuộc có thể nhờ đám người này hỗ trợ kiểm tra trên giấy chứng nhận kết hôn có sai chính tả không.

 

Mọi người: Không xứng đáng với mọi người, chúng tôi chỉ là một đám đồng nghiệp chỉ biết bao che khuyết điểm, đồng nghiệp không có giới hạn đạo đức!

 

Chu Gia Hân: Tôi thật sự không biết nói gì.

 

Chu Phù: Trần Kỵ, anh theo dõi chiêu đó học với ai vậy?

 

Trần Kỵ: Không phải anh dạy em tám năm trước sao?

Loading...