Anh Luôn Ở Đây - Chương 258

Cập nhật lúc: 2025-02-25 17:56:19
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt người đàn ông không chút thay đổi tựa vào ghế máy tính, một tay cầm chuột, ánh mắt liếc nhìn màn hình máy tính, ánh sáng bạc yếu ớt chiếu vào khuôn mặt có đường cong cằm rõ ràng của anh, tư thế rảnh rỗi.

 

Chu Phù cũng không biết ban ngày anh đã hết giận chưa, lén lút thò đầu ra cửa, không dám trực tiếp đi vào.

 

Trần Kỵ đầu kia dường như nhận ra động tĩnh của cô, lười biếng nhấc mí mắt lên, ánh mắt nhìn về phía cô, sau khi bình tĩnh liếc nhìn hai giây, ngón tay thon dài ngoắc hai cái về phía cô, giọng nói không nghe ra cảm xúc gì: “Lại đây.”

 

Chu Phù nghe lời làm theo, mang dép lê chạy chậm vào phòng làm việc.

 

Khi đến bên cạnh Trần Kỵ, người đàn ông hơi đẩy ghế ra sau một chút, dọn ra một không gian có thể chứa được người tiếp theo, sau đó bàn tay to ôm đến bên eo cô gái nhỏ, hơi dùng chút sức, liền thoải mái đưa người vào trong lòng mình.

 

Chu Phù ngồi trên đùi Trần Kỵ, ngửi được hơi thở mát lạnh quen thuộc trên người anh, cô tự giác đưa tay vòng qua cổ anh, sau đó nghiêng người, dán gò má lên n.g.ự.c anh.

 

Ý tứ dựa dẫm rất mạnh mẽ.

 

Hai người cứ như vậy im lặng ôm một lát, cằm Trần Kỵ để ở đỉnh đầu cô, một tay ôm cô, một tay nhấp chuột không liên tục.

 

Sau một lúc lâu, ánh mắt Chu Phù tùy ý nhìn qua màn hình máy tính cách đó không xa, thấy nội dung trên trang web là lúc hai nhóm vừa mới báo cáo phương án ban ngày, không tự chủ đứng dậy.

 

Trần Kỵ thuận tay nghiêng người cầm lấy ly, đưa tới tay Chu Phù: “Bây giờ nhiệt độ vừa lúc.”

 

Là một ly sữa ấm.

 

Chu Phù ngoan ngoãn nhận lấy, uống vài hớp sau nhỏ giọng hỏi anh: “Phương án của nhóm chúng em có tệ lắm không?”

 

“Cũng không phải.” Trần Kỵ mở hai phần ppt, thái độ bình thản giảng giải lại cho cô.

 

Chu Phù nghiêm túc nghe xong nói: “Buổi sáng anh cũng nói mấy chỗ này, nhưng có nhiều chỗ em nghe không hiểu, bây giờ đã hiểu rồi.”

 

“Xem ra buổi sáng vẫn còn chăm chú nghe nhỉ.” Trần Kỵ nhếch khóe môi, “Anh tưởng phê bình xong, em liền uất ức cũng không nghe lọt cái gì, còn đặc biệt nói lại cho em nghe một lần nữa.”

 

Hai má Chu Phù nóng lên: “Em không có uất ức.”

 

Trần Kỵ nhướng mày, tiếp tục hỏi: “Vậy có tức giận không?”

 

Chu Phù nghe vậy hỏi ngược lại: “Tại sao phải tức giận chứ?”

 

Trần Kỵ đương nhiên nói: “Không có bênh vực em.”

 

Chu Phù chớp mắt: “Chuyện này rất bình thường, chuyện này vốn phải khách quan, không mang theo tình cảm cá nhân.”

 

Trần Kỵ cười khẽ một tiếng: “Được, tỉnh ngộ cao hơn anh nhiều.”

 

“Hả?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-258.html.]

“Tình cảm cá nhân của hai chúng ta phức tạp như vậy, muốn nói một chút không xen vào, còn rất khó. Lúc phê bình em đều phải dịu dàng một chút, không nỡ cũng không dám nói quá nặng, nếu không sợ buổi tối về nhà không tiện ăn nói không dễ dỗ em.”

 

Chu Phù cười trừng mắt liếc anh một cái: “Em nào có?”

 

“Không có?” Trần Kỵ khẽ véo má cô, “Lúc cơm nước xong cũng không nói một câu với ông đây.”

 

Chu Phù nhớ lại: “Đó không phải là em sợ anh còn đang nổi giận sao…”

 

Trần Kỵ hôn một vòng màu trắng sữa trên môi cô một hồi lâu mới buông ra: “Anh dám không?”

 

Chu Phù: “…”

 

Không khí yên tĩnh một lát, Trần Kỵ đột nhiên lại mở miệng nói: “Tài liệu bị người ta xóa, tại sao không nói với anh?”

 

“A?” Bước ngoặt này quá đột ngột, Chu Phù nhất thời không kịp phản ứng, một lát sau phồng má nói, “Em lại không biết là ai xóa, em cũng không muốn lấy chuyện này ra làm cớ không hoàn thành nhiệm vụ, sợ anh khó xử.”

 

Trần Kỵ nắm cằm cô: “Chưa từng thấy ai ngốc hơn em cả.”

 

Chu Phù: “…”

 

Trần Kỵ: “Có cái gì không dám nói với anh chứ?”

 

“Ôi chao, em biết rồi.” Chu Phù leo lên người anh mềm nhũn làm nũng, lại hỏi, “Sao anh biết vậy?”

 

“Anh cái gì mà không biết?”

 

“…”

 

Cuối cùng, phương án đại khái của dự án từ đường vẫn lấy nhóm Phương Hân làm chủ, hòa hợp một ít ưu điểm tư duy của nhóm lão Dư.

 

Lúc công bố kết quả, hai nhóm đều vui vẻ tiếp nhận, không có bất kì dị nghị gì.

 

Vốn hai nhóm trong nháy mắt lại hòa làm một, không khí hòa hợp tiến hành phân công giai đoạn hai.

 

Vài phút sau, Chu Gia Hân bị Trần Kỵ gọi vào phòng làm việc.

 

Trước khi vào phòng làm việc, Chu Gia Hân còn tưởng rằng Trần Kỵ muốn tiến hành khen ngợi biểu hiện ưu tú của cô ta trong vòng báo cáo đầu tiên. Khi đi qua Chu Phù, ánh mắt có chút đắc ý liếc nhìn cô một cái.

 

Nào ngờ vừa vào văn phòng, Trần Kỵ giận tái mặt, tiện tay ném USB lên bàn làm việc.

 

Sức lực dường như còn không nhỏ, USB đập vào trên bàn, phát ra tiếng vang trong trẻo.

 

Trần Kỵ từ lúc sinh ra đã mang theo sự áp bức, tuy rằng chưa tức giận nhưng vẫn có khí chất uy nghiêm, huống chi giờ phút này biểu cảm nghiêm túc, chỉ liếc mắt một cái đã khiến người ta nhìn mà sợ.

 

Chu Gia Hân hoảng sợ, trái tim không thể khống chế tăng tốc.

Loading...