Anh Luôn Ở Đây - Chương 257

Cập nhật lúc: 2025-02-25 17:56:05
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô gái nhỏ từ toilet đi ra, ôm điện thoại cúi đầu trò chuyện với anh một câu không một câu (*). Lúc trên đường chậm rãi trở lại phòng làm việc, tất cả mọi người đã tan làm không thấy bóng dáng.

 

(*) Một câu không một câu (有一句没一句): Nói chuyện hai câu không có logic, không có trọng điểm, nói bừa mà thôi, nói chuyện không đáng tin.

 

Cô bước nhanh hơn trở về vị trí của mình, cũng đang muốn thu dọn đồ đạc rồi tắt máy tính về nhà ăn cơm tối thì ánh mắt liếc nhìn thư mục tài liệu trống rỗng trên mặt bàn máy tính, lông mày nhịn không được nhíu lại.

 

Tài liệu báo cáo cô vừa mới làm xong trước khi đi toilet đã không thấy bóng dáng.

 

Vốn tưởng rằng mình lưu sai vị trí, kết quả tìm qua toàn bộ thư mục một lần, ngay cả thùng rác cũng làm mới vô số lần, cô sửng sốt không tìm được phần ppt cần dùng đến vào buổi sáng ngày mai.

 

Chu Phù chỉ cảm thấy cả người mình trong nháy mắt đều nóng lên, trong lòng chỉ còn lại có sốt ruột.

 

Đây không chỉ là thành quả của một mình cô mà liên quan đến nỗ lực của cả nhóm trong hai tuần qua.

 

Cô gái nhỏ ngồi lại trước máy tính một lần nữa, cố gắng đè nén tâm trạng lo âu xuống trước, cố gắng tranh thủ thời gian làm lại một phần.

 

Mười phút sau, Trần Kỵ từ trong nhà gọi điện thoại tới: “Sao còn chưa về, lại bị Hứa Tư Điềm bắt cóc à?”

 

“Không phải…” Chu Phù không biết nên nói thế nào.

 

“Ông đây đã làm xong cơm cho em rồi, em còn không nỡ về nhà sao.”

 

Chu Phù cắn môi dưới, kiên trì nói: “Em… Ppt còn một chút chưa làm xong, có thể phải làm thêm một lát.”

 

“Lúc sắp tan làm không phải thấy em làm gần xong rồi sao?” Đầu kia Trần Kỵ trầm mặc vài giây, sau đó lại thản nhiên nói, “Lưu lại đi, ăn cơm trước, buổi tối ở nhà tăng ca.”

 

Một bữa tối, Chu Phù ăn đến không yên lòng, vội vã ăn tạm vài miếng rồi lao đầu vào phòng làm việc.

 

Trần Kỵ nhíu mày, mặc dù biết cô nhất định có chuyện gì không muốn nói với mình, nhưng vẫn không nỡ để cô chịu đói. Sau khi thu dọn bàn ăn xong, anh lại đến nhà bếp thay cô nướng mấy cái bánh ngọt rồi đưa đến phòng làm việc.

 

Bởi vì khối tài liệu thực tế mình phụ trách cũng bị xóa bỏ, làm lại phải tốn không ít công phu.

 

Đêm nay, Chu Phù chịu đựng đến gần một giờ mới có thể làm xong ppt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-257.html.]

Đây là lần đầu tiên sau khi cô vào Phù Trầm, vì công việc mà thức đêm tăng ca đến giờ này.

 

Trong lúc đó, Trần Kỵ cầm tập tài liệu, tùy ý dựa vào sô pha phòng làm việc.

 

Cả đêm, mặt người đàn ông không chút thay đổi không nói một lời, cũng không đi xem rốt cuộc cô đang tăng ca làm công việc gì.

 

Cứ như vậy im lặng ở bên cô đến khi kết thúc mới thôi.

 

Sáng sớm hôm sau, Chu Phù suýt chút nữa dậy không nổi, cuối cùng vẫn bị Trần Kỵ nửa kéo nửa ôm vớt từ trong chăn ra.

 

Buổi sáng hôm đó báo cáo, Chu Phù trong dự đoán bị phê bình.

 

Vì qua loa và đẩy nhanh tốc độ nên chất lượng không tốt, trong lòng cô biết rõ ràng.

 

Cho dù trước mặt mọi người bị Trần Kỵ phê bình, cô cũng không có một chút uất ức, chỉ cảm thấy có lỗi với bọn lão Dư.

 

Sau khi báo cáo kết thúc, Chu Phù lặng lẽ tìm lão Dư nói lời xin lỗi.

 

Thật ra lão Dư còn rất kinh ngạc, dù sao anh ấy đã biết quan hệ giữa Chu Phù và Trần Kỵ không tầm thường, không ngờ cô lại bị phê bình trước mặt mọi người.

 

Nhưng việc này nói cho cùng cũng không đổ lên đầu Chu Phù, nguyên nhân Trần Kỵ lựa chọn hai phương án cuối cùng nghiêng về một nhóm khác, chủ yếu là một nhóm khác chú trọng giữ lại đặc sắc nguyên thủy của kiến trúc cổ xưa.

 

Giống như Trần Kỵ đã nói trong buổi báo báo, nếu đối phương chỉ muốn tìm một loạt thủ pháp hiện đại như bê tông cốt thép để xử lý và gia cố phòng cháy chữa cháy, như vậy không nhất thiết phải tìm một công trình xây dựng Phù Trầm rất có đóng góp cho kiến trúc cổ điển, tùy ý đến công trường thuê vài công nhân, vài ngày là có thể thoải mái xong việc.

 

Việc này không sai ở Chu Phù, liền cũng không có lý do để cô xin lỗi, lão Dư vội vàng an ủi vài câu, còn nhân tiện nói thay Trần Kỵ một câu, nói: “Sếp mắng người ác hơn hôm nay nhiều. Em này, tính tình sếp xem như nhẫn nại không ít, em đừng để trong lòng, anh ấy nhìn việc không nhìn người.”

 

Chu Phù gật đầu, cô đương nhiên hiểu rõ Trần Kỵ hơn ai hết.

 

Sau khi lão Dư an ủi xong, mới bất chợt nhớ tới mình có thể lo lắng nhiều, dù sao hai người này có mối quan hệ nào đó, ban ngày phê bình xong, buổi tối trở về phỏng chừng còn phải dỗ dành.

 

Buổi tối ăn cơm xong, Chu Phù đi tắm.

 

Thay xong áo ngủ đi ra, phòng ngủ phòng khách và nhà bếp đều không thấy Trần Kỵ.

 

Cuối cùng Chu Phù tìm được anh ở phòng làm việc.

Loading...