Anh Luôn Ở Đây - Chương 256

Cập nhật lúc: 2025-02-25 17:55:51
Lượt xem: 17

Trần Kỵ: “…”

 

Mặt người đàn ông không chút thay đổi vặn nắp lại, tiện tay ném bình thuốc vào lòng lão Dư, mặc kệ: “Anh tự làm đi.”

 

Chậc, thái độ này chênh lệch quá lớn rồi.

 

Lão Dư vô cùng đau đớn lắc đầu, vẫn nhịn không được thay Trần Kỵ tìm câu bổ sung: “Sếp, sếp trọng nữ… Trọng nhỏ khinh già, trọng gầy khinh béo!”

 

Trần Kỵ khẽ nhướng mày, không hiểu anh ấy bỗng nhiên giật mình: “Anh có bệnh à?”

 

Lão Dư: “…”

 

Cũng chỉ có thể giúp hai người trọn vẹn đến nơi này!

 

Sau khi kết thúc năm ngày điều tra nghiên cứu, đoàn người di chuyển vị trí và trở về công ty.

 

Tuần thứ hai tốn gần ba ngày làm việc, hai nhóm đều tự căn cứ vào tư liệu giai đoạn đầu tổng hợp tốt để tiến hành thảo luận và xác định phương án, sau khi định ra đại khái, sáng thứ sáu nghênh đón báo cáo đầu tiên về dự án sửa chữa tư đường.

 

Thời gian báo cáo là thông báo trước, các nhóm đều bố trí nhiệm vụ vào sáng thứ sáu.

 

Hai nhóm tách ra tiến hành thảo luận và suy nghĩ, mục đích là để mọi người có nhiều ý tưởng hơn về dự án.

 

Kết quả cũng tương đối như ý muốn, phương hướng trọng điểm của hai nhóm có sự khác biệt lớn.

 

Nhóm Lão Dư lấy phòng bị cháy ở phía Tây làm điểm bắt đầu, phương hướng trọng điểm sửa chữa lần thứ hai đặt ở việc gia cố phòng cháy chữa cháy kiến trúc bằng gỗ cổ đại.

 

Còn nhóm Phương Hân thì chú trọng vào việc bảo tồn và làm nổi bật ý vị mang màu sắc cổ xưa của các mặt tiền từ đường.

 

Vì cho người mới một ít cơ hội rèn luyện, lão Dư và Phương Hân đều nhường cơ hội phát biểu báo cáo nội bộ lần đầu tiên.

 

Nhóm Lão Dư quyết định Chu Phù.

 

Nhóm Phương Hân vốn định để Lý Thuận phát biểu, kết quả Chu Gia Hân vừa nghe Chu Phù muốn báo cáo, liền nhịn không được xung phong nhận việc.

 

Có người chủ động, đương nhiên cũng không có lý gì mà không cho, cuối cùng liền quyết định Chu Gia Hân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-256.html.]

Buổi trưa một ngày trước khi báo cáo, hai nhóm tụ tập cùng nhau ăn cơm, thật ra trong lúc đó không tồn tại quan hệ cạnh tranh gì. Giai đoạn đầu tách ra phương án, giai đoạn giữa sẽ lấy ưu điểm của mình hòa hợp lại với nhau, hợp thành một nhóm tiếp tục, quan hệ mọi người cũng không tệ, cho nên miệng lưỡi cũng không chặt, ăn một lát liền tán gẫu ý tưởng của mình.

 

Phương Hân nghe xong suy nghĩ của nhóm lão Dư, giọng điệu dịu dàng mà khen ngợi: “Khối phòng cháy này quả thật rất quan trọng, lúc đó chúng tôi tưởng tượng, chỉ là cảm giác không thể kết hợp tốt công nghệ phòng cháy hiện đại với cấu trúc gỗ cổ đại, mới chuyển hướng suy nghĩ sang bảo lưu và xây dựng mặt tiền đặc sắc, nhưng sếp vẫn luôn nắm chặt việc phòng cháy này, phỏng chừng ngày mai sếp sẽ nghiêng về phương án của các anh hơn đấy.”

 

Lão Dư nghe vậy, cũng cười lấy ra ưu điểm của nhóm đối phương khen vài câu.

 

Không khí bữa cơm vô cùng hòa hợp.

 

Chỉ có sắc mặt Chu Gia Hân là không tốt lắm.

 

Người phát ngôn báo cáo của hai nhóm ngày mai là cô và Chu Phù, ngoài mặt là đại diện cho mỗi nhóm phát biểu, nhưng trong lòng cô ta, đây chính là cuộc đọ sức giữa hai cô gái cùng cha khác mẹ.

 

Chu Gia Hân thường ngày mặc dù kiêu ngạo ương ngạnh, cũng không để Chu Phù vào mắt, nhưng cũng chỉ có cô ta hiểu được, từ nhỏ cô ta đã biết được sự tồn tại của em gái Chu Phù này, khắp nơi không tự giác muốn so sánh với cô. Thậm chí trước đây mình rõ ràng thích kéo đàn violon hơn, nhưng bởi vì nghe nói Chu Phù học đàn dương cầm tốt nên liền mạnh mẽ năn nỉ mẹ để đổi cô ta sang học đàn dương cầm giữa chừng.

 

Sau đó biết được Chu Phù không học đàn dương cầm mà học chuyên ngành kiến trúc, cô ta lại đi theo.

 

Cuộc đọ sức âm thầm này chưa bao giờ dừng lại trong lòng cô ta.

 

Vừa rồi nghe Phương Hân khen như vậy, liền cảm thấy phần thắng báo cáo ngày mai không lớn cho nên tâm sự nặng nề, ngay cả cơm cũng ăn không vô.

 

Thời gian nghỉ trưa chiều thứ năm vừa qua, hai nhóm thành viên tổng hợp nội dung nhiệm vụ được giao cho người phát ngôn, do hai người là Chu Phù và Chu Gia Hân làm ppt báo cáo cuối cùng.

 

Chu Phù cả buổi chiều nhìn chằm chằm màn hình máy tính không chớp mắt, hai tay không ngừng hoán đổi giữa chuột và bàn phím, ngay cả thời gian uống nước cũng không có.

 

Thật vất vả mới kịp làm xong ppt báo cáo vài phút trước khi tan ca.

 

Cô gái nhỏ cuối cùng cũng rảnh rỗi vươn vai xoa xoa cổ, cầm ly đi lấy chút nước chanh uống.

 

Thuận tay lưu tài liệu, Chu Phù cầm điện thoại đi toilet một chuyến.

 

Trong lúc đó, tin nhắn của Trần Kỵ đúng giờ gửi đến:【Buổi tối muốn ăn gì?】

 

Chu Phù lựa chọn khó khăn, dứt khoát để vấn đề lại cho anh:【Anh làm gì em ăn cái đó.】

 

Trần Kỵ cũng trả lời rất nhanh:【Vậy anh làm đậu hũ.】

 

Khuôn mặt nhỏ của Chu Phù nhíu lại:【Ngoại trừ đậu hũ!】

Loading...