Diện tích từ đường lớn, mãi cho đến chiều tối, công việc đo đạc vẫn tiếp tục.
Đoàn người phân tán ở các góc giữa, có người dựa vào trên bảng vẽ, tỉ mỉ vẽ phác thảo bằng thước chữ T, có người thì ôm máy tính bắt đầu vẽ mô hình cơ sở, phân công ngay ngắn trật tự.
Chu Phù cầm một phần giấy axit vừa mới vẽ xong từ chỗ ngồi của mình đứng lên, tầm mắt vẫn dừng lại trên bản vẽ, dưới chân lại không nhàn rỗi, lập tức đi về phía lão Dư.
Chu Phù hỏi chút vấn đề, lão Dư cúi đầu, kiên nhẫn dùng bút đỏ vẽ cho cô mấy nét làm mẫu trên bản vẽ.
Từ đường nằm ở vùng ngoại thành chưa khai phá, mặc dù thường xuyên có người đến tiến hành quét dọn bảo vệ đơn giản, nhưng hoàn cảnh vẫn bình thường như cũ. Nơi đây không được người ta yêu mến nên cỏ dại mọc nhanh, cành khô lá rụng cũng không ít, cho dù là vào mùa đông nhiệt độ hơi thấp, cũng không thiếu muỗi làm loạn.
Hai người đứng bên hồ hoa đục ngầu một lát, Chu Phù vừa chăm chú nghe giảng, vừa bất giác gãi lên cái cổ trắng nõn không có cổ áo bao bọc.
Làn da cô trắng cũng mỏng, đầu ngón tay chỉ chạm vào vài cái liền mơ hồ đỏ lên một mảng.
Dường như còn có tư thế càng gãi càng ngứa.
Lão Dư cũng không khá hơn cô chỗ nào, mặc dù người đàn ông lớn chắc chắn còn không cẩn thận so với cô gái nhỏ, nhưng vừa giảng giải, vừa giống vậy nhịn không được lấy tay gãi lên vị trí bị sâu cắn.
Tầm mắt Trần Kỵ rời khỏi màn hình máy tính trước mặt, khi nhìn qua người Chu Phù lần thứ ba cách đó không xa, bình tĩnh liếc nhìn cô vài giây, nhận ra giờ phút này cô không thoải mái, anh gần như đứng dậy khỏi chỗ ngồi theo bản năng, khi đi về hướng đó, tư thế vẫn thờ ơ như cũ.
Tay phải từ trong túi quần lấy ra một cái bình nhỏ. Khi đến gần Chu Phù, cô gái nhỏ cảm giác được động tĩnh quay đầu lại.
Trong không khí mang theo mùi gỗ nhạt đặc trưng trên người anh, còn trộn lẫn một loại mùi hương đặc biệt nhẹ nhàng khoan khoái tỉnh thần.
Đợi đến khi Trần Kỵ đứng lại bên cạnh cô, Chu Phù bất giác ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Ở góc độ này, ngược lại vừa vặn lộ ra cái cổ cô vừa gãi không sót gì, đỏ lên vài chỗ.
Trần Kỵ cau mày, giọng nói bình thản nhưng khó kiềm được sự gần gũi: “Cằm ngẩng cao lên một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-255.html.]
Anh dứt khoát xem như bên cạnh không có ai mà yêu cầu một câu.
Bình thường Chu Phù ở nhà có thói quen mọi chuyện ỷ lại vào anh và được anh chăm sóc, cho nên bất giác liền nghe lời làm theo.
Ngay sau đó, một tay Trần Kỵ vặn nắp nhôm trên bình nhỏ trong tay, ngón tay rõ ràng khớp xương nhẹ nhàng chạm vào cằm trơn bóng của Chu Phù trước, hơi nâng lên một chút, sau đó cẩn thận nhỏ vài giọt nước thuốc lên mấy vị trí cô vừa gãi qua.
Lão Dư đứng ở bên cạnh yên lặng nhìn, ngay cả hô hấp cũng nhịn không được ngừng lại, tròng mắt cũng sắp từ trong hốc mắt rơi ra.
Một người kiên nhẫn cẩn thận, một người dựa dẫm nghe theo.
Tư thế động tác của hai người trước mặt có thể nói là ăn ý lại thân mật.
Không có vài năm tình cảm ngầm là bồi dưỡng không được.
Đối với Trần Kỵ, lão Dư khâm phục sùng bái, đối với Chu Phù, lão Dư từ lúc cô còn là thực tập tay mơ, vẫn giống như những đồng nghiệp khác trong bộ phận thiết kế, coi cô là người được cưng chiều trong phòng làm việc mà còn chăm sóc.
Nếu nam chưa kết hôn nữ chưa gả, vậy thì anh ấy nhất định ồn ào kêu người vây xem.
Nhưng hai vị trước mắt này rõ ràng đều đã kết hôn!
Nội tâm lão Dư nhất thời lâm vào giằng co đạo đức tàn khốc.
Sau một lúc lâu, cảm giác đạo đức yếu ớt của anh ấy thua trận, chỉ coi như hết thảy phát sinh trong mấy ngày nay đều chưa từng thấy qua, không được tự nhiên thanh thanh cổ họng.
Trần Kỵ thay Chu Phù nhỏ nước thuốc xong, tùy ý lui về phía sau một bước. Sau khi hai người hơi cách nhau một chút, lúc này anh mới lười biếng nhấc mí mắt nhìn lướt qua bóng đèn hơn hai trăm cân bên cạnh, thản nhiên mở miệng: “Không nói được à?”
Lão Dư: “…”
Anh ấy suy nghĩ một chút, hắng giọng nói: “Sếp, chỗ tôi cũng bị cắn, giúp tôi nhỏ hai giọt với.”