Anh Luôn Ở Đây - Chương 254

Cập nhật lúc: 2025-02-25 10:46:39
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa gỗ két một tiếng mở ra, hai cỗ quan tài đặt song song trong nháy mắt khiến mọi người hoảng sợ.

 

Đầu năm nay, người trẻ tuổi tận mắt nhìn thấy những thứ này đã không nhiều lắm, huống chi là ở dưới tình huống không hề chuẩn bị tâm lý.

 

Những chàng trai trong miệng hô đm, các cô gái thì thét chói tai theo bản năng, xôn xao lui về phía sau vài bước.

 

Chu Phù cũng không ngoại lệ, tim liền nhảy lên cổ họng, chỉ là vừa mới lui về phía sau một bước, bên hông liền bị một cánh tay rắn chắc có lực từ phía sau ôm lấy.

 

Cô thậm chí còn chưa quay đầu lại, trong lòng căng thẳng sợ hãi trong nháy mắt bởi vì động tác cực kì an toàn này của người đàn ông mà bình phục lại.

 

“Đừng sợ.” Giọng nói trầm thấp lại quen thuộc của Trần Kỵ vang lên bên tai.

 

Chu Phù thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng gật đầu, sau đó không được tự nhiên lấy tay anh ra khỏi hông mình.

 

Lão Dư không để ý quay đầu lại, lông mày lúc này nhăn lại.

 

Tập trung nhìn hai giây, cuối cùng vẫn không nói gì, thức thời nhìn sang chỗ khác.

 

Rất nhanh, giọng nói Trần Kỵ rõ ràng, thẳng thắn không mang theo bất kỳ sắc thái tình cảm nào mở miệng nói với những người còn lại: “Trống không, không cần lo lắng. Các ông bà cụ thế hệ trước còn giữ lại thói quen từ sớm, sẽ sớm chuẩn bị cho mình những thứ cần thiết sau khi qua đời.”

 

Người phụ trách vội gật đầu, phụ họa nói: “Đúng đúng, là chuyện Trần tổng nói, bên chúng tôi đều quen, quên rằng mọi người chưa từng thấy qua những thứ này nên không nhắc nhở trước, là tôi không tốt.”

 

Hơn nửa tiếng sau, đoàn người đi theo người phụ trách chậm rãi tham quan xong toàn bộ từ đường.

 

Sau khi lão Dư và Phương Hân phân công tốt nhiệm vụ điều tra nghiên cứu cho nhóm của mình, mọi người đều vô cùng nhiệt tình vùi đầu vào công việc bận rộn.

 

Trần Kỵ cầm toàn bộ máy toàn đạc đi đến cửa vào từ đường, đo đạc các kích thước chiều cao của cửa.

 

Lúc trở về, xa xa thấy Chu Phù leo lên thang cách điện thật cao, một bên tay cầm than củi liễu, một bên tay đè lên tờ giấy axit, cứ như vậy lơ lửng ở dưới lan can lầu hai.

 

Rõ ràng là hành vi thường thấy khi nghiên cứu đo lường, nhưng bởi vì đối tượng là Chu Phù, lông mày Trần Kỵ lập tức nhíu lại, trái tim cũng không hiểu sao theo độ cao cô đứng mà thấp thỏm. Anh bình tĩnh bước nhanh hơn tới bên cạnh thang cách điện, lại lo lắng dọa đến cô, ngược lại hại cô đứng không vững, khi tiếng đầu tiên ra khỏi miệng, ngay cả âm lượng cũng không dám quá lớn, người đàn ông nặng nề nói: “Chu Phù.”

 

Chu Phù rũ mắt xuống theo bản năng: “Hả?”

 

“Em làm gì vậy?” Biết rõ cô đang làm gì, Trần Kỵ vẫn không nhịn được đè nén giọng hỏi.

 

Chu Phù chớp mắt, nhẹ nhàng thành thật báo cáo: “À, em muốn in lại toàn bộ hoa văn điêu khắc gỗ trên hàng rào hành lang lầu hai và các tấm chắn ngang.”

 

Đây cũng là thao tác thông thường, Trần Kỵ không thể không hiểu, rõ ràng anh luôn xử lý mọi việc công tư phân minh, nhưng liên quan đến chuyện an toàn của Chu Phù, anh nhịn không được tư lợi mà nhúng tay vào: “Em xuống đây cho anh.”

 

Lời nói Trần Kỵ không lớn, cũng không cho phép từ chối.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-254.html.]

Chu Phù “A” một tiếng, vẻ mặt khó hiểu.

 

Người đàn ông trơ mắt nhìn cô buông hai tay ra, sự trầm ổn bình tĩnh trong nháy mắt cũng không thấy bóng dáng: “Đừng nhúc nhích, đưa đồ trên tay cho anh trước.”

 

Chu Phù mặc dù không hiểu hắn muốn làm gì, nhưng vẫn nghe lời làm theo.

 

Rồi sau đó thấy Trần Kỵ vươn tay về phía cô, nắm chặt cổ tay mềm mại của cô, sau đó vẻ mặt căng thẳng mới hơi giãn ra, nhưng giọng nói vẫn trầm như cũ: “Xuống cho anh.”

 

Chu Phù “A” một tiếng, mở to mắt, vẻ mặt vô tội, không biết mình đã làm sai ở đâu.

 

Đợi sau khi an toàn trở lại mặt đất, cô ngước mắt nhìn anh: “Sao vậy?”

 

“Làm sao vậy?” Đầu lưỡi Trần Kỵ không vui đẩy đẩy gò má, “Cao như vậy, lỡ như ngã xuống thì làm sao bây giờ?”

 

Chu Phù phồng má: “Nhưng tất cả mọi người đều giống nhau mà, hơn nữa cũng không cao, cho dù ngã xuống cũng chỉ cách hai mét, không có chuyện gì lớn đâu.”

 

Trần Kỵ nhất thời bị cô chặn không nói nên lời.

 

Quả thật, tất cả mọi người đều giống nhau, đây quả thật cũng không phải là chuyện gì quá nguy hiểm, không nói sau khi làm việc thường có, hễ học nghề này, từ đại học bắt đầu liền làm qua không ít chuyện này, mọi người đã sớm làm quen.

 

Giằng co một lát, giọng điệu Trần Kỵ ngạo mạn nói: “Ông đây tiêu chuẩn kép, không được à?”

 

Chu Phù cắn môi dưới: “Anh mau trả đồ cho em, nếu không sẽ không hoàn thành nhiệm vụ mất.”

 

Trần Kỵ không nghe cô, suy nghĩ một chút, nói: “Toàn bộ trạm sẽ dùng sao?”

 

Chu Phù gật đầu: “Năm ba đại học em có học qua môn đo lường.”

 

“Vậy được, em vào bên trong đo đạc số liệu ở cửa chính của từ đường tổng hợp lại cho anh, toàn bộ máy toàn đạc cứ để anh.”

 

Thứ này không cần rời khỏi mặt đất, vẫn an toàn.

 

Chu Phù: “… Ồ.”

 

Suy nghĩ một chút, cô lại hỏi: “Vậy bản in dập của em ——”

 

Không đợi cô nói xong, Trần Kỵ đã đi lên thang: “Để anh.”

 

——

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Lão Dư: Tôi thấy rồi! Hai người có thể không! Đừng để tôi thấy mãi mà!

Loading...