Anh Luôn Ở Đây - Chương 253

Cập nhật lúc: 2025-02-25 10:46:32
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Phù vội vã mặc quần áo tử tế, kéo chăn lên đang định xuống giường, lúc nhấc chân không tự giác “Shhh” một tiếng. Trần Kỵ vốn còn lười biếng tựa vào một bên, cứ như vậy nhìn, để cho cô một mình đi qua đi lại, không có ý đưa tay hỗ trợ, có thể giữ cô ở lại thêm một giây cũng tốt, nhưng thấy thế, vẫn nhịn không được đứng dậy, khom lưng đưa tay ôm người nhanh chóng từ trên giường ra, thay cô mang giày vào.

 

Chu Phù cầm lấy điện thoại, ngước mắt vẫy vẫy tay với anh: “Vậy em đi nhé?”

 

Trần Kỵ không lên tiếng, bước chân đi theo phía sau cô.

 

Chu Phù mở to mắt: “Anh làm gì vậy?”

 

“Đưa em xuống dưới lầu.” Người đàn ông mặc áo T – shirt màu đen rộng thùng thình, ngay cả áo khoác cũng lười mặc, cứ như vậy trực tiếp dẫn cô ra khỏi phòng, đến trước thang máy, mới tiếp tục nghiêm chỉnh nói, “Đêm hôm khuya khoắt để em một mình chạy trong khách sạn, anh có thể yên tâm sao?”

 

Chu Phù phồng má, cảm thấy anh lo lắng nhiều, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được ấm áp một chút.

 

Ra khỏi thang máy, Trần Kỵ vốn còn muốn tiếp tục tiễn cô, kết quả bị Chu Phù lén lút đẩy eo chạy về.

 

Trò yêu đương vụng trộm này xem như bị cô chơi cho rõ ràng.

 

Lúc sắp đến cửa phòng, Chu Gia Hân đi tới trước mặt, lúc đi qua bên cạnh Chu Phù, ánh mắt kì lạ đánh giá trên người cô vài lần, sau đó vẫn là vẻ mặt cao ngạo kia, ngửa cằm trợn trắng mắt, không nói một tiếng trở về phòng mình.

 

Chu Phù cũng không có ý muốn chào hỏi với cô ta. Sau khi cô gõ nhẹ cửa phòng, Đơn Đình Đình rất nhanh liền từ bên trong chạy ra thay cô mở cửa.

 

“Trời ơi, cậu không mang thẻ phòng sao không gọi điện thoại cho tớ vậy?” Đơn Đình Đình thân thiết ôm lấy cánh tay cô, kéo cô về phòng, “Vậy sao lâu vậy cậu ở đâu thế?”

 

Chu Phù vừa rồi ở trên đường đã bịa chuyện không còn nhiều lắm, thuận miệng nói: “Trở về phố ẩm thực gần đó dạo một vòng, vừa rồi phía sau quán lẩu của chúng ta còn có hai con phố nữa.”

 

“Ồ ồ.” Đơn Đình Đình cũng không nghĩ nhiều, chỉ hỏi cô, “Vậy cậu tắm trước hay tớ tắm trước?”

 

Chu Phù vốn thấy cô ấy không hỏi nữa, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng thẳng vừa mới buông lỏng, nhất thời nhanh miệng lập tức đáp: “Cậu tắm đi, tớ tắm rồi.”

 

Đơn Đình Đình tiếp câu “Được”, sau đó bỗng nhiên dừng lại, vẻ mặt mơ hồ quay đầu nhìn về phía cô: “A? Cậu tắm rồi à?”

 

Lúc này Chu Phù mới ý thức được mình nói sai, hai má lúc này nóng lên, tim đập nhanh, căng thẳng gãi đầu ngón tay, một lúc lâu mới lắp bắp nói: “A không phải, tớ nói cậu tắm trước đi, tớ tắm chậm, cậu tắm trước là có thể lập tức ngủ.”

 

Đơn Đình Đình khẽ gật đầu, mặc dù trên mặt vẫn mang theo nghi hoặc, nhưng cũng không tiếp tục truy hỏi nữa, ôm quần áo thay vào phòng tắm.

 

Chu Phù ngồi trở lại giường của mình, sau đó lấy điện thoại ra, đang muốn mắng Trần Kỵ vài câu trút giận, liền thấy trong khung nhắc nhở tin nhắn đã có mấy tin nhắn anh gửi tới chưa đọc.

 

【Vào phòng chưa?】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-253.html.]

 

【Nghỉ ngơi sớm một chút, đừng thức đêm nói chuyện phiếm, ngày mai còn phải dậy sớm, tối nay mệt mỏi như vậy rồi.】

 

【Người biến mất đâu rồi?】

 

【Nếu không trả lời tin nhắn, anh sẽ xuống gõ cửa đấy.】

 

Chu Phù hừ một tiếng:【Cầm! Thú! Đều tại anh!】

 

Tối nay cô mệt mỏi vì ai chứ?

 

Trần Kỵ bên kia gần như trả lời ngay lập tức, giống như là trông điện thoại đang chờ cô trả lời tin nhắn báo bình an:【Nếu anh cầm thú thật, đêm nay em còn có thể có cơ hội tự đi tiếp sao?】

 

Chu Phù:【…】

 

Trần Kỵ:【Ngủ sớm một chút, không ngủ thì lên tăng ca.】

 

Chu Phù:【… Tạm biệt.】

 

Sáng sớm hôm sau, dưới sự hướng dẫn của Trần Kỵ, đoàn người đã tới khu đất dự án.

 

Trần Kỵ đã ở đây một tuần, nhưng bởi vì những người còn lại đều là lần đầu tiên đến, anh vẫn để cho người phụ trách từ đường địa phương dẫn mọi người tham quan một vòng trước, giảng giải giới thiệu lịch sử và tình huống nhân văn xung quanh.

 

Từ đường này đã được ghi chép sơ lược, đã có hơn ba trăm năm, tuy có tiến hành bảo trì định kỳ, nhưng bên ngoài vẫn có vẻ rách nát, gánh vác vô số dấu vết của năm tháng.

 

Tám tháng trước, vì một hoạt động tế lễ cần dùng đến lửa nên vô ý đốt cháy nửa phòng phía tây ở sân sau.

 

Người phụ trách liên quan quyết định xây dựng lại căn phòng phía tây, đơn giản tiến hành tu sửa và gia cố sửa chữa từ đường.

 

Cho nên đã tìm được công ty xây dựng Phù Trầm nổi tiếng trong giới theo hướng này.

 

Chu Phù nghe được giới thiệu, ánh mắt bất giác nhìn về phía Trần Kỵ.

 

Trong lúc nhất thời cô nghĩ tới tòa nhà Kim Đường kia, là nhà cổ cha mẹ anh để lại.

 

Khó trách trong khoảng thời gian này, không hiểu sao anh lại để tâm đến dự án này như vậy, giai đoạn đầu điều tra nghiên cứu dường như là tự mình vận động.

 

Đoàn người nghe chăm chú cẩn thận, bất giác đi theo người phụ trách lên lầu hai.

Loading...