Anh Luôn Ở Đây - Chương 252

Cập nhật lúc: 2025-02-25 10:46:21
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn hai tiếng sau, Chu Phù được Trần Kỵ vớt từ trong bồn tắm ra.

 

Cả người mềm nhũn, không có một chút sức lực.

 

Tùy ý để anh lau chùi và mặc quần áo thay mình, sau đó ôm ra khỏi phòng tắm, ném trở lại trên giường.

 

So với cô buồn ngủ, Trần Kỵ có vẻ rất sảng khoái tinh thần.

 

Cô gái nhỏ bị anh nhét vào trong chăn, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn bằng nửa bàn tay, đôi mắt hạnh cố gắng chống không khép lại, chỉ có ánh mắt có thể theo anh đi đi lại lại trái phải.

 

Thấy anh không có việc gì, sắc mặt Chu Phù tức giận, giọng nói lại vừa yếu vừa khàn: “Ông chủ, không phải đã nói đêm nay không tăng ca sao?”

 

Kết quả bắt cô tăng ca hơn hai tiếng!

 

Ngay cả hơi thở cũng không cho thở, quả thật không phải người!

 

“Đây không phải là không cho em tăng ca sao?” Trên mặt Trần Kỵ cà lơ phất phơ cười “Làm sao anh nhớ được lúc nãy đều là anh chạm chứ?”

 

Chu Phù: “…!”

 

Cả đời này cô chưa từng gặp qua người nào không biết xấu hổ hơn Trần Kỵ.

 

“Vậy sao anh lại giống như chưa từng có chuyện gì, ngay cả em chạm cũng không được?” Lúc này Chu Phù không bị anh dẫn vào trong hố, trật tự rõ ràng tiếp tục lên án, “Anh xem anh và em xem, ai giống như đã từng tăng ca chứ?”

 

Bước chân Trần Kỵ dừng lại ở bên giường, ánh mắt cười như không cười đảo qua người cô, đuôi lông mày khẽ nhướng, nói chuyện kéo dài giọng điệu, vừa ngáp vừa nói: “Đúng vậy, cái này kì lạ rồi, nếu không thì ——”

 

Âm cuối của người đàn ông không có ý tốt kéo dài.

 

Chu Phù mở to mắt, trong lòng giật mình, luôn cảm thấy từ trong miệng anh nói ra không có gì hay.

 

Quả nhiên, một giây sau, lời nói của Trần Kỵ lập tức xác minh suy đoán của cô.

 

“Nếu không lại một lần nữa di, lần này em tới chạm vào, được không?”

 

Chu Phù: “…”

 

“Được cái đầu anh.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-252.html.]

Ngày mai cô vẫn muốn đi làm bình thường.

 

Trần Kỵ cũng biết ngày mai phải điều tra nghiên cứu ở căn cứ, xem như hoạt động ngoài trời, so với ngồi phòng làm việc, nhất định tốn nhiều thể lực hơn không ít, bởi vì tối nay chỉ nếm thử mùi hương, không dám làm càn quá mức. Toàn bộ quá trình đã dừng lại, chỉ là nhất thời hăng hái, anh đã quên cô gái này không chỉ có tính tình yếu ớt, sức khỏe cũng yếu ớt như nhau, cho nên lúc này cũng chỉ trêu chọc cô, không dám đến nữa.

 

Sau khi thay cô xử lý tốt, Trần Kỵ đem máy tính chuyển đến bàn làm việc bên cạnh giường, vừa ở bên cô vừa thật sự tăng ca.

 

Ban ngày Chu Phù ở trên xe ngủ rất say, lúc này hơi tỉnh táo lại, ngoại trừ không có sức lực gì, buồn ngủ cũng không buồn ngủ, cô cứ như vậy ôm chăn nằm nghiêng, mặt nhìn về phía Trần Kỵ, im lặng dán chặt ánh mắt lên người anh.

 

Ở góc độ này rất có cảm giác năm đó học lớp 10, cô ngồi bên cạnh anh nhìn anh vẽ phác thảo.

 

Chu Phù bất giác nhìn đến mức mê hoặc, thời gian trôi qua trong yên tĩnh ấm áp.

 

Gần mười một giờ, điện thoại Chu Phù đặt trên bàn rung lên.

 

Trần Kỵ nghiêng đầu liếc nhìn, tiện tay đưa cho cô.

 

Sau khi Chu Phù mở tin nhắn, lập tức căng thẳng.

 

Là Đơn Đình Đình gửi tin nhắn tới:【Chúc Chúc! Tớ vừa mới ngâm xong đi ra ngoài thay quần áo mới phát hiện, sao cậu không mang thẻ phòng đi, vậy chẳng phải là cậu không vào được sao, bây giờ cậu đang ở đâu? Tớ sắp đến khách sạn rồi.】

 

Lúc này cô mới nhớ tới đêm nay phải ngủ chung một phòng với Đơn Đình Đình.

 

Lúc này Chu Phù nằm nghỉ ngơi hồi lâu, sức lực cũng khôi phục một chút, vội vàng từ trong chăn ngồi dậy.

 

Thấy vậy, Trần Kỵ nhướng mày, thản nhiên mở miệng: “Sao vậy?”

 

“Em phải trở về, Đình Đình sắp đến khách sạn rồi.” Hai tay Chu Phù ôm điện thoại, đang suy nghĩ nên trả lời Đơn Đình Đình như thế nào, vừa gõ chữ vừa sai khiến Trần Kỵ, “Anh giúp em lấyquần áo một chút.”

 

Người đàn ông lười biếng đứng dậy, thay cô mang áo khoác vào, tùy ý ngồi xuống bên giường: “Thế nào cũng phải về à? Ngủ ở chỗ anh không được sao? Đêm hôm khuya khoắt đi qua đi lại cái gì.”

 

Chu Phù vừa mặc áo khoác, vừa lắc đầu.

 

Trần Kỵ hừ cười một tiếng, cũng chỉ có thể thuận theo cô, chỉ là biểu cảm trên mặt có chút không muốn.

 

Phòng khách sạn được đặt vào thứ sáu tuần trước sau khi Lục Minh Bạc hỏi ý kiến mọi người, vốn Lục Minh Bạc định đặt cho mọi người một phòng riêng, dù sao Phù Trầm cũng không thiếu chút tiền ấy, nhưng đám người ở bộ phận thiết kế này quan hệ cũng không tệ, khó có được nhiều người như vậy cùng đi một chuyến, còn lẻ loi ngủ một mình thì không có ý nghĩa gì, xôn xao yêu cầu muốn hai phòng.

 

Lục Minh Bạc thuận theo ý mọi người, Trần Kỵ cũng lười quản những chuyện này.

 

Lúc ấy không ngờ cuối cùng người chịu khổ lại là anh.

Loading...