Anh Luôn Ở Đây - Chương 251
Cập nhật lúc: 2025-02-24 17:58:52
Lượt xem: 28
“Nói là phố cổ bên kia có bán áo tắm.” Chu Phù l.i.ế.m liếm môi, liếc Trần Kỵ, liền thấy yết hầu người đàn ông rõ ràng trượt hai cái.
Trần Kỵ rời mắt, giọng nói thẳng thắn: “Em thật giỏi.”
Chu Phù nhịn cười.
“Đi nhanh lên.” Người đàn ông bất chợt ra lệnh đuổi khách.
“Hả?” Chu Phù khó hiểu.
Đầu lưỡi Trần Kỵ lưu manh đẩy đẩy gò má, giọng nói cũng khàn hơn: “Nếu không đi thì anh cũng không chắc là em còn đi được hay không đâu.”
Chu Phù: “…”
Cuối cùng cô gái nhỏ đỏ mặt trở về phòng.
Đơn Đình Đình thấy thế, vội trêu ghẹo nói: “Mặt cậu sao lại đỏ như vậy? Biết cậu đi đưa tài liệu, không biết còn tưởng rằng chạy đi đâu yêu đương vụng trộm chứ.”
Chu Phù: “…”
“Đi thôi.” Đơn Đình Đình từ trên giường xuống, “Mau mau mau, chị Phương Hân đều đã xuất phát rồi.”
Chu Phù vội gật đầu.
Chạng vạng tối sau khi đoàn người đi dạo phố cổ xong, ăn nhịp với nhau tìm một quán lẩu ăn tối.
Lão Dư và Phương Hân phụ trách gọi món, Chu Phù ngồi ở bên cạnh, bất chợt nhớ tới Trần Kỵ cả buổi chiều cũng không gặp lại.
Cô vội vàng lặng lẽ gửi tin nhắn cho anh:【Anh ăn tối chưa?】
Bên kia rất nhanh có hồi âm, có chút quái gở:【Cô Chu còn có thể nhớ tới người như tôi, thật không dễ dàng.】
Chu Phù nhịn cười:【Bọn em đang ăn lẩu, anh muốn tới đây cùng ăn không? Ngay cửa vào phố cổ này.】
Trần Kỵ:【Không được, các em cứ ăn thật ngon, anh qua đó mất hứng.】
Chu Phù phồng má, suy nghĩ một chút lại hỏi:【Vậy anh đang làm gì vậy?】
Trần Kỵ:【Tăng ca ở khách sạn.】
Chu Phù:【Không phải anh nói hôm nay không tăng ca, ngày mai mới bắt đầu sao?】
【Đây không phải là làm việc cho bà chủ Chu sao? Anh không ra sức một chút, sao bà chủ Chu có thể nhớ tới anh chứ?】
Chu Phù sắp bị anh chọc cười:【Em thật muốn cắn c.h.ế.t anh.】
Trần Kỵ:【Cắn anh? Đến đây, không phải đưa thẻ phòng cho em rồi sao?】
Chu Phù:【…】
Sau bữa ăn no nê, mấy cô gái nhỏ cùng đi đến suối nước nóng.
Chu Phù thay áo tắm mới mua ở phố cổ, vừa mới ngâm trong chốc lát, trong lòng lại nhịn không được nhớ tới Trần Kỵ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-251.html.]
Cũng không biết anh ở trong khách sạn tăng ca có cơm ăn không.
Suy nghĩ trong chốc lát, cũng ngâm không nổi trong suối nước nóng này nữa, trước tiên nói với Đơn Đình Đình là mình hơi mệt mỏi, muốn về khách sạn nghỉ ngơi trước. Sau đó cô đến phố ẩm thực đóng gói vài phần đồ ăn vặt và trái cây cho Trần Kỵ.
Trở lại khách sạn, sau khi vào thang máy, Chu Phù gửi cho Trần Kỵ một tin nhắn:【Bây giờ anh vẫn còn ở khách sạn chứ?】
Trần Kỵ:【Ừm, thế nào, muốn đến yêu đương vụng trộm à? Cửa phòng lúc nào cũng mở rộng với em.】
Chu Phù:【Đưa cho anh chút đồ ăn.】
Trần Kỵ:【Đưa cái gì ăn, anh còn rất chọn.】
Chu Phù suy nghĩ một chút, hỏi:【Vậy anh muốn ăn gì? Để em xem xung quanh đây có không.】
Trần Kỵ bên kia rất nhanh trả lời:【Em.】
Chu Phù:【…】
Đợi đến khi cửa thang máy mở ra, Trần Kỵ giống như buổi chiều, đã từ phòng ngủ bên trong đi ra, đang tựa vào cửa ra vào chờ cô.
Nhìn thấy áo tắm trong áo khoác của Chu Phù còn chưa kịp thay, ánh mắt lập tức thay đổi sắc thái.
Ánh mắt từ trên xuống dưới đảo qua người cô.
Chu Phù xấu hổ cắn môi, không khỏi xấu hổ.
Tiện tay đem đồ đạc đóng gói nhét vào tay Trần Kỵ, bỏ qua anh rồi đi vào trong phòng.
Vừa đi vừa nói: “Anh ăn trước đi, lúc em vừa mới trở về quên xin Đình Đình thẻ phòng, hiện tại không về được nên tắm ở chỗ anh trước, được không?”
Trần Kỵ cà lơ phất phơ trả lời cô: “Được chứ sao không được, tắm cho anh cũng được.”
Chu Phù: “…”
Chu Phù không nhận lời lưu manh này của anh, co chạy đến trước tủ quần áo, tiện tay rút áo ra: “Vali của em cũng ở dưới lầu, cho em mượn một bộ mặc trước nhé.”
Hai tay Trần Kỵ khoanh trước ngực, tựa vào tủ quần áo tùy ý cô chọn: “Tùy tiện lấy đi.”
Hơn nửa tiếng sau, Chu Phù đi chân trần từ trong phòng tắm đi ra.
Trần Kỵ liếc nhìn, đứng dậy chặn ngang lập tức ôm cô ném lên giường, sau đó anh đi tới cửa ra vào, khom lưng thay cô cầm đôi dép lê đi ra.
Chu Phù xỏ dép lê, cứ như vậy mặc áo rộng thùng thình như váy của anh, tiến đến trước máy tính anh vừa mới còn làm việc, ghé vào bàn làm việc tùy ý nhìn, vừa nhìn vừa gác chéo chân, vừa không quên đút mấy quả trái cây vào miệng.
Bộ dạng kia lắc lư trước mặt Trần Kỵ khiến yết hầu anh không nhịn được động đậy.
Bước vài bước tới phía sau cô.
Giọng nói trầm thấp khàn khàn của người đàn ông đột nhiên đến bên tai cô: “Còn nhớ lúc trước em hỏi anh, vì sao anh thích nhìn em mặc quần áo của anh không?”
Chu Phù mở to mắt, còn chưa kịp phản ứng: “Hả?”
Nhưng mà Trần Kỵ đã bắt đầu hành động, giữa những hàng chữ lộ vẻ không đứng đắn: “Bởi vì lúc muốn trêu em cũng quá thuận tiện.”
Chu Phù: “…?!”