Anh Luôn Ở Đây - Chương 250
Cập nhật lúc: 2025-02-24 17:58:45
Lượt xem: 23
Lão Dư: “??!!”
Phương Hân: “??!!”
Chu Phù: “…!!”
Một tiếng đi xe kế tiếp, không ai chủ động mở miệng nói chuyện nữa.
Xe đến nơi, đoàn người từ trên xe khách bước xuống.
Chu Gia Hân đen mặt, tức giận vô cùng.
Nếu sớm biết xe khách không ngồi được, những người còn lại có thể đi theo xe của Trần Kỵ, cô ta nói gì cũng phải ở lại cuối đội ngũ.
Khoảng hai mươi người tụ tập ở đại sảnh khách sạn, Trần Kỵ nhận thẻ cửa mà Lục Minh Bạc đã đặt trước tùy ý đặt xuống quầy bar, mặt không chút thay đổi nói đơn giản: “Hai hai một phòng, mọi người tự ghép lại đi.”
Phương Hân bất đắc dĩ bị Chu Gia Hân kéo vào cùng một phòng, Đơn Đình Đình thì vui vẻ ở bên Chu Phù.
Khi Chu Phù đi tới trước quầy bar đưa tay lấy thẻ phòng, mí mắt Trần Kỵ lười biếng nhấc lên, đụng phải tầm mắt của cô gái nhỏ.
Ánh mắt kia dường như có thâm ý khác, Chu Phù không khỏi luống cuống, trong đầu bỗng nhiên hiện lên câu nói mà anh mới nói không lâu trước đây.
“Không phải là muốn chơi trò yêu đương vụng trộm sao? Nghĩ lại còn rất kí,ch thích, muốn chơi thì chơi, ông đây chơi với em là được.”
“…”
Đợi mọi người phân chia phòng xong, sau khi nhận xong thẻ phòng, Trần Kỵ thuận miệng nói: “Mặt trời cũng lặn rồi, mọi người ngồi xe lâu như vậy cũng mệt mỏi. Hôm nay trực tiếp tan làm đi, ngày mai lại bắt đầu làm việc. Thôn bên cạnh khu đất dự án của chúng ta là một khu nghỉ dưỡng đã được khai phá, khách sạn này cũng là một khu nghỉ dưỡng, xung quanh có không ít chỗ chơi, mọi người có thể đi dạo xung quanh và chơi theo ý muốn, tất cả chi phí công ty thanh toán, đi chơi vui vẻ nhé.”
Trần Kỵ vừa dứt lời, khiến cho một đám người không ngừng reo hò.
Động tác hai mươi người nhanh chóng kéo vali trở về phòng của mình. Sau khi cất đồ xong, ai cũng đóng cửa, hết sức phấn khởi lấy điện thoại ra tìm kiếm hướng dẫn ăn uống và vui chơi xung quanh.
Đơn Đình Đình ghé vào trên giường không ngừng lướt điện thoại, vừa tìm kiếm vừa nói với Chu Phù: “Oa, có một con phố cổ hình như không tệ lắm, cậu muốn đi không?”
Chu Phù ở bất cứ chuyện gì đều có thói quen ỷ lại vào lựa chọn và sắp xếp của Trần Kỵ, không có nhiều sở thích và chủ kiến, cho nên thuận miệng đáp: “Tớ đều được.”
Đan Đình Đình tiếp tục chọn: “Còn có suối nước nóng, chúng ta có thể đi dạo phố cổ trước, sau đó thuận tiện mua một bộ áo tắm ngâm suối nước nóng, bên kia chắc chắn có bán, đều là phục vụ dây chuyền.”
Bị cô ấy nói như vậy, Chu Phù cũng hăng hái, vội đáp: “Được.”
Nói xong, cô liền tiến tới bên giường Đơn Đình Đình, đang định đi theo cô ấy chọn một nơi muốn đi, điện thoại trong túi liền rung hai cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-250.html.]
Chu Phù lấy điện thoại ra, cụp mắt nhìn, là tin nhắn của Trần Kỵ.
Cô l.i.ế.m môi dưới, tùy ý mở ra.
Trần Kỵ:【Thẻ cửa của anh để quên ở quầy lễ tân dưới lầu rồi, em đi lấy giúp anh đi, đưa đến cửa phòng anh, phòng số một ở tầng cao nhất.】
Chu Phù vội vàng trả lời một chữ “Được”.
Rồi sau đó vỗ nhẹ vai Đơn Đình Đình: “Trần, sếp nói anh ấy để đồ ở quầy lễ tân, tớ đi đưa cho anh ấy một chuyến, lát nữa sẽ tới tìm cậu.”
Đơn Đình Đình gật đầu “Ừ ừ” hai tiếng, cũng không cảm thấy có bất cứ vấn đề gì, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đồ ăn vặt tìm được trong điện thoại, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.
Chu Phù thở phào nhẹ nhõm, dựa theo cách nói của Trần Kỵ đi đến quầy lễ tân, nhân viên lễ tân nhìn thấy cô, cũng không đợi cô mở miệng hỏi, liền nhiệt tình giao thẻ phòng vào trong tay cô, sau đó dẫn cô đi về phía thang máy VIP bên kia.
Chu Phù sửng sốt, cũng không nghĩ nhiều, sau khi vào thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất.
Sau khi cửa thang máy mở ra, đập vào mắt cô là dáng vẻ Trần Kỵ lười biếng tựa vào cửa chính chờ cô.
Chu Phù nhìn cửa phòng đã mở trước mắt, chớp chớp mắt: “Anh đây không phải có thẻ phòng rồi sao?”
Trần Kỵ mặt không đỏ tim không đập “Ừ” một tiếng.
Chu Phù: “Vậy anh còn bảo em đưa lên.”
Trần Kỵ không nhanh không chậm nói: “Tấm trên tay em là thẻ phụ, cũng có thể mở.”
Chu Phù chớp mắt: “Hả?”
Người đàn ông như cười như không hơi nhếch môi, vẻ mặt mang theo chút quyến rũ: “Cho em tới để biết trước, lỡ như buổi tối muốn yêu đương vụng trộm, cũng không đến mức không tìm được đường.”
Chu Phù: “…”
Trần Kỵ tiện tay dắt cổ tay cô vào phòng.
Chu Phù ngửa đầu nói: “Lát nữa em muốn cùng Đình Đình đi dạo phố cổ.”
Trần Kỵ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng: “Chơi đi, chơi thật vui.”
Chu Phù suy nghĩ một chút, còn nói: “Có thể còn phải đi ngâm suối nước nóng.”
Ánh mắt người đàn ông lập tức có chút am hiểu, lông mày khẽ nhướng: “Mặc cái gì?”