Anh Luôn Ở Đây - Chương 249

Cập nhật lúc: 2025-02-24 17:58:30
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc trước ở Kim Đường, lúc cô và anh còn chưa quen, không ít lần bị khuôn mặt lạnh lùng của anh dọa sợ.

 

Giờ phút này lão Dư và Phương Hân đứng ở một bên, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

 

Chu Phù không tự chủ mở miệng nói với anh: “Hai người bọn họ gần đây cãi nhau chia tay, có thể trạng thái cũng không tốt lắm nên làm việc phân tâm một chút, chúng ta chỉ còn lại vài chiếc xe nhỏ là đủ rồi, hay là anh lái xe đi?”

 

Thấy thế, trái tim lão Dư đã vọt lên tận cổ họng.

 

Trước đây anh ấy cũng thấy Trần Kỵ nổi giận, biết rõ khi anh tức giận, im lặng mới là lựa chọn tốt nhất, hễ nói bất kì một câu nào đều là đ.â.m vào họng súng.

 

Anh ấy cũng không ngờ vậy mà Chu Phù có lá gan lớn như vậy, đang căng thẳng trao đổi ánh mắt với Phương Hân, nghĩ nên làm thế nào mới có thể cứu cô gái ngốc này một lần, đang định bất chấp khó khăn thu hút sức lửa đốt thì lại thấy Trần Kỵ nhíu chặt mày, sau khi Chu Phù nói xong mấy câu ấm áp mềm mại kia, không hiểu sao giãn ra, sắc mặt cũng không còn đáng sợ như lúc nãy nữa.

 

Một giây sau, người đàn ông mím chặt môi mỏng khẽ mở, ngữ khí thản nhiên nói: “Cũng được, còn thiếu mấy người?”

 

Chu Phù đếm, bình tĩnh đáp: “Thêm anh là tổng cộng bốn người.”

 

Trần Kỵ “Ừ” một tiếng: “Vậy thì thật tốt, chờ chút, tôi đi lái xe, mọi người đi theo xe tôi.”

 

Chu Phù: “Được.”

 

Lão Dư: “?!”

 

Phương Hân: “?!”

 

Nói xong, anh quay đầu rời đi.

 

Để lão Dư cùng Phương Hân sững sờ tại chỗ trơ mắt ếch.

 

Một lát sau, lão Dư phục hồi tinh thần lại, sau khi thở phào nhẹ nhõm, nhịn không được bắt đầu nói thầm: “Shhh, tính tình sếp từ khi nào trở nên tốt như vậy chứ?”

 

Phương Hân phụ họa: “Vừa rồi tôi suýt chút nữa không bị hù chết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-249.html.]

 

Lão Dư nhìn về phía Chu Phù: “Tiểu Chu là thật ngưu bức (*), nghé con mới sinh không sợ hổ, vẻ mặt của sếp vừa rồi, em không sợ một chút nào sao?”

 

(*) Ngưu bức (牛逼): Bày tỏ người này tương đối lợi hại, tương đối có năng lực.

 

“Hả?” Chu Phù chớp mắt, không biết nên trả lời như thế nào.

 

Ngoại trừ lúc trước hai người còn không quá quen biết, cô sẽ cảm thấy anh hơi hung dữ, sau đó lại chống lại anh, liền trở thích làm gì thì làm mà không kiêng nể gì.

 

Trần Kỵ xưa nay không nỡ nổi giận với cô, cho nên hiện giờ trong tiềm thức của cô đối với Trần Kỵ, dường như không có từ sợ hãi này.

 

Phương Hân nhịn không được cảm thán nói: “Hơn nữa tôi không ngờ, Chúc Chúc tùy tiện nói vài câu lại có thể trực tiếp tưới hết lửa giận của sếp.”

 

Lão Dư nói: “Có thể thấy Tiểu Chu là con gái nên ngại nổi giận nữa.”

 

Phương Hân chống nạnh: “Nhưng tôi cũng là nữ mà, sao sếp lại không ngại nổi giận chứ?”

 

Lão Dư: “Dù sao Tiểu Chu cũng là do sếp hướng dẫn, có thể coi như con gái ruột đi.

 

Chu Phù: “…”

 

Bởi vì phải lái một đoạn đường núi, trong khoảng thời gian này, Trần Kỵ thường lái chiếc Mercedes-Benz G-Class lớn có sàn xe tương đối cao, hôm nay cũng vậy.

 

So với siêu xe nằm bẹp trên mặt đất, không gian bên trong xe này rộng rãi hơn nhiều, ghế sau chứa được ba người dư dả.

 

Lão Dư thuận tay mở cửa xe, ra hiệu mời hai cô gái, Phương Hân thấy thế dẫn đầu lên xe, nhưng Chu Phù vừa lúc cúi đầu trả lời Hứa Tư Điềm nên không phát hiện động tác của lão Dư, Trần Kỵ đứng ở bên cạnh trầm giọng nói: “Lên xe đi.”

 

Chu Phù “Ồ” một tiếng, tầm mắt như cũ nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, cũng không nhớ rõ trên xe còn có người khác, theo thói quen mở cửa ghế phụ lái ngồi vào.

 

Lúc này sống lưng lão Dư cứng ngắc, sững sờ nhìn chằm chằm Chu Phù  ngồi ở ghế phụ lái vài giây sau, quay đầu trao đổi ánh mắt điên cuồng với Phương Hân, nghĩ xem nên nhắc nhở như thế nào vì ghế phụ lái không cho người ngồi.

 

Nhưng mà còn chưa kịp, chỉ thấy Chu Phù gửi tin nhắn xong, đặt điện thoại vào trong túi, sau đó động tác thoải mái cúi người xuống, từ trước khi lên xe vẫn đặt ở trong hộp đựng đồ màu đen bên chân, cô lấy túi đồ ăn vặt ra, sau khi mở ra giống như không có việc gì ăn hai miếng, động tác bất giác dừng lại.

Loading...