Nghe vậy, trong lòng Chu Phù bất giác kinh ngạc, lo lắng Đan Đình Đình nhớ lại cái gì, lại lo lắng Trần Kỵ sẽ giống như thường ngày theo thói quen xuống xe mở cửa cho cô. Cô vội vàng nở nụ cười yếu ớt với Đơn Đình Đình, không đáp lại nghi hoặc mấy giây trước của cô ấy, trong giọng nói tạm biệt mang theo chút vội vàng: “Vậy tớ đi trước đây, ngày mai gặp nhé.”
Trên xe, Trần Kỵ vừa tắt lửa, tiện tay tháo dây an toàn. Anh đang chuẩn bị xuống xe, tay vừa đặt lên nút mở cửa, còn chưa kịp ấn xuống, ánh mắt thoáng nhìn thấy hai tay Chu Phù nắm chặt dây đeo balo trước ngực, chạy chậm từ bậc thang chạy về phía cạnh xe.
Đuôi lông mày người đàn ông khẽ nhướng, động tác trên tay không tự giác dừng lại. Chỉ vài giây sau, cô gái nhỏ tới bên cạnh ghế phụ lái, tự mình mở cửa lên xe ngồi xuống, một loạt động tác hoàn thành suôn sẻ, một lúc lâu, giọng điệu thậm chí còn không bình tĩnh lại..
Trần Kỵ thuận tiện liếc mắt ra ngoài cửa sổ xe, thản nhiên mở miệng: “Chạy nhanh như vậy làm gì, anh còn có thể không đợi em à?”
Không phải. “Chu Phù lắc đầu, không suy nghĩ nhiều, nói thẳng, “Em sợ anh xuống xe bị bọn họ nhìn thấy.”
Trần Kỵ: “?”
Người đàn ông khó chịu nhếch khóe môi, giọng điệu hờ hững cười cô: “Ồ, ông đây không thể để người khác nhìn thấy à.”
Giữa những hàng chữ mang theo sự oán giận không tên và không rõ ràng.
“Ôi chao, không phải.” Chu Phù buồn cười, biết mình như vậy hình như không đúng lắm, thế nhưng tạm thời cũng chỉ có thể như vậy, cô cố gắng giải thích, “Em ở trong công ty vốn là người nhỏ nhất, về phương diện vẽ đều cần có người dạy, có người hướng dẫn. Nếu để cho các cô ấy biết em và anh có mối quan hệ này, ai còn dám sửa bản vẽ cho em nữa…”
Trần Kỵ chẳng thèm để ý nói: “Anh không thể dạy, không thể hướng dẫn sao? Bản vẽ của em không phải đều là anh sửa à?”
Chu Phù phồng má, tự biết đuối lý gục đầu xuống.
Cô luôn cảm thấy giai đoạn hiện tại, cảm giác ở chung với các đồng nghiệp rất thoải mái. Thời cấp ba cô bị cô lập sợ hãi, trong lòng luôn lo lắng bầu không khí cân bằng ổn định như vậy, sẽ bởi vì một số nhân tố khác mà phá vỡ.
Nhưng cứ như thế, người chịu tủi thân lại là Trần Kỵ.
Nghĩ như vậy, cô còn rất ích kỉ.
Trong không khí yên tĩnh vài giây, trong lòng Chu Phù có chút áy náy, đang muốn nói gì đó phá vỡ bầu không khí trong xe, lại thấy xe chậm rãi dừng lại trước đèn đỏ, không đợi cô mở miệng, bàn tay to của người đàn ông ngồi trên ghế lái đã vươn tới, tìm đến đỉnh đầu cô, cắn răng vừa tức giận vừa bất đắc dĩ xoa loạn hai cái cho hả giận, sau đó lại vuốt mái tóc bù xù hai cái. Trong giọng nói mang theo không thể tránh được nuông chiều: “Được rồi, em tự trách cái gì, em nghĩ như thế nào anh có thể không biết à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-247.html.]
Chuyện cô lo lắng, anh có thể hiểu được.
Chu Phù nghiêng đầu bình tĩnh liếc nhìn anh.
“Không phải là muốn chơi trò yêu đương vụng trộm sao?” Trần Kỵ lưu manh nhếch khóe môi, cố ý thay đổi cách nói không đứng đắn, “Nghĩ lại cũng rất kíc,h thích, muốn chơi thì chơi, ông đây chơi với em là được.”
Rõ ràng từng câu từng chữ cà lơ phất phơ, nhưng không hiểu sao lại khiến Chu Phù có loại xúc động muốn khóc.
Người đàn ông trước mắt này, dường như bất kể gặp phải chuyện gì đều luôn nghĩ đến cô đầu tiên.
Chu Phù mím môi, thừa dịp đèn đỏ dài đằng đẵng, cúi người đến bên má anh nhẹ nhàng hôn, sau đó yếu ớt dịu dàng nói: “Anh như vậy cái gì cũng theo em, khiến em cảm giác em giống như một cô gái cặn bã vậy.”
“Em không phải sao?” Người đàn ông nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, khóe môi cong lên cười nhạt, “Đã chuẩn bị chơi trò yêu đương vụng trộm rồi, chỉ hôn lần này thì tính là chuyện gì chứ?”
Chu Phù: “…”
Trần Kỵ nghiêm túc nói: “Buổi tối bổ sung lại.”
Chu Phù: “…?”
Người đàn ông tiếp tục được voi đòi tiên: “Hơn ba lần.”
Chu Phù: “…!”
Trần Kỵ dường như có một sự coi trọng khó hiểu đối với dự án từ đường trong cổ trấn ở vùng ngoại thành này, đón Chu Phù đến khách sạn anh ở. Sau khi sắp xếp xong, anh lại lái xe đến khu đất của dự án.
Sáng sớm hôm sau lúc đưa cô đến công ty đã đổi xe.
Đã quen ngồi xe anh thường lái, bất chợt thay đổi, tuy rằng như cũ nhìn không ra là nhãn hiệu gì, nhưng Chu Phù vẫn có thể phát hiện, lên xe sau liền thuận miệng hỏi: “Hôm nay sao lại lái xe này vậy anh?”