Anh Luôn Ở Đây - Chương 246

Cập nhật lúc: 2025-02-24 10:45:44
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đơn Đình Đình mở to mắt, vẻ mặt hâm mộ: “Tốt như vậy sao? Vừa trẻ vừa có tiền! Vậy chẳng phải là không khác sếp nhiều lắm sao!”

 

Sắc mặt Chu Gia Hân có thể thấy bằng mắt thường trầm xuống.

 

Chu Phù liếc mắt, cảm thấy chọc tức cô ta rất thú vị, cố ý nói: “Đúng, không khác nhiều lắm.”

 

“Trời ạ!” Đơn Đình Đình lại tiếp tục truy hỏi,” Vậy tướng mạo thì sao? Có đẹp trai không?! Sẽ không phải là cũng không khác sếp nhiều lắm chứ?”

 

Chu Phù phồng má: “Ừm, không khác nhiều lắm.”

 

“Dáng người thì sao, dáng người thì sao!” Đơn Đình Đình đã bắt đầu kích động.

 

Chu Phù thuận tiện đáp: “Cũng không khác nhiều lắm.”

 

“Cứu mạng! Vừa trẻ vừa có tiền dáng, người vừa cao to vừa đẹp trai, còn thương cậu.” Đơn Đình Đình đếm ngón tay, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Chu Phù, ” Thật không hổ là người phụ nữ mà Đơn Đình Đình tớ coi trọng! Phát huy ổn định!”

 

Chu Phù buồn cười, lặng lẽ nâng mi liếc trộm Trần Kỵ, chỉ thấy người đàn ông hơi nhếch môi đến mức không thể nhận ra, cũng đang đầy hứng thú nhìn cô.

 

Cô chột dạ rời mắt, không hiểu sao lại có ảo giác yêu đương vụng trộm giữa ban ngày ban mặt.

 

Chu Gia Hân đã sắp bị tức chết, trước khi đi toilet, tức giận nói một câu: “A, cô khoác lác vừa thôi.”

 

Đơn Đình Đình ghét bỏ liếc mắt nhìn bóng lưng Chu Gia Hân rời đi, quay đầu nói với Chu Phù: “Đừng để ý đến cô ta, cô ta ganh tị nhưng không thể để người khác biết.”

 

Lúc ăn cơm trưa, Trần Kỵ và Chu Phù nói một câu: “Cổ trấn ở vùng ngoại thành bên kia có một dự án, một tuần này có thể anh sẽ không ở lại công ty, thời gian buổi tối phỏng chừng cũng không có cách nào trở về, phải ở ngoài đường vành đai sáu.”

 

Đôi đũa trong tay Chu Phù dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh.

 

“Không dám ngủ một mình à?” Trần Kỵ cười hỏi.

 

Chu Phù lắc đầu: “Cũng không phải.”

 

“Muốn ở với anh?” Trần Kỵ thẳng thắn nói.

 

Chu Phù cũng thành thật gật đầu: “Dạ.”

 

Trần Kỵ cười thỏa mãn, giống như chờ câu trả lời này của cô: “Được, vậy chạng vạng tối anh tới đón em tan làm.”

 

“Hả?” Chu Phù xua xua tay, “Không cần phiền anh đâu, em trực tiếp ngồi tàu điện ngầm qua là được rồi.”

 

“Phiền?” Trần Kỵ hừ cười một tiếng, “Đây chính là quyền lợi hợp pháp của em, anh có thể để em đi qua đi lại trên tàu điện ngầm hay xe buýt không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-246.html.]

 

Lúc ấy cô vừa mới vào công ty, lúc còn ở phòng Tiêu Kỳ, anh đã theo cô đi qua đi lại vài lần.

 

Lúc ấy giữa hai người không có quan hệ gì, anh cũng sắp nhịn không được mà ra tay đưa cô lên xe mình, huống chi là bây giờ.

 

Chạng vạng trước khi tan làm, Wechat của Trần Kỵ đúng giờ gửi tới tin nhắn:【Sắp đến công ty rồi, lát nữa ở cửa lầu một chờ anh.】

 

Chu Phù trả lời:【Được.】

 

Một đám người chân trước chân sau cùng đi vào thang máy, Đơn Đình Đình kéo cánh tay Chu Phù, cho cô xem video buổi hòa nhạc gần đây Bắc Lâm rất hot.

 

Đơn Đình Đình thường ngày đều có người nhà đưa đón, mà Chu Phù ở gần đây bình thường đều là trực tiếp đi về nhà. Lúc hai người cùng đi tới cửa công ty, Đơn Đình Đình theo thói quen buông tay Chu Phù ra tạm biệt: “Vậy cậu đi trước đi, tớ chờ ba tớ một chút.”

 

Chu Phù đứng tại chỗ, không rời đi như bình thường, nói: “Tớ và cậu cùng chờ nhé.”

 

Đan Đình Đình không kịp phản ứng: “Hả?”

 

Chu Phù nói: “Gần đây tớ không ở nhà, cho nên chồng tớ sẽ tới đón.”

 

Đơn Đình Đình ánh mắt sáng ngời, “Trai đẹp nhà cậu lái xe gì vậy? Có phải là loại rất ngầu không? Tớ nghe anh Dư nói, xe của sếp rất ngầu, hình như là xe thể thao đã được cải tiến.”

 

Chu Phù l.i.ế.m liếm môi, nghiêm túc nhớ lại, nói: “Tớ cũng không biết xe gì nữa.”

 

Cô đối với phương diện này thật ra không có nghiên cứu.

 

Nghe vậy, bước chân Chu Gia Hân nhịn không được ngừng lại, tầm mắt lặng lẽ liếc về phía làn xe phía trước tòa nhà công ty, nụ cười trên mặt tràn đầy vẻ mỉa mai: “Hỗn tạp thôi, nếu là xe sang trọng, ai có thể không biết nhãn hiệu chứ, buổi sáng còn khoác lác ở công ty, lúc này sẽ hiện nguyên hình thôi.”

 

Chu Phù: “…”

 

Một giây sau, xe thể thao màu xám bạc của Trần Kỵ chậm rãi từ làn xe chạy vào tầm mắt mọi người, cuối cùng dừng lại trước bậc thang tòa nhà Phù Trầm.

 

Chu Gia Hân bất giác im lặng, Đơn Đình Đình cũng mở to mắt, chỉ có Chu Phù đã quen với ung dung bình tĩnh.

 

Chu Phù vỗ vỗ cánh tay Đơn Đình Đình nói: “Vậy tớ đi trước nhé?”

 

Đan Đình Đình hồi lâu mới lấy lại tinh thần: “Đây là xe của chồng cậu à?! Đm! Cũng quá ngầu rồi! Tớ ở lớn lên ở Bắc Lâm như vậy mà chưa từng thấy qua!”

 

Sắc mặt Chu Gia Hân trong nháy mắt tối sầm lại.

 

Đơn Đình Đình cầm lấy cánh tay Chu Phù, kích động đến suýt chút nữa nói không ra lời, cuối cùng mở miệng nói thầm một câu: “Nhưng sao tớ lại cảm thấy chiếc xe này thoạt nhìn rất quen mắt đó Chúc Chúc…”

 

Loading...