Anh Luôn Ở Đây - Chương 245

Cập nhật lúc: 2025-02-24 10:45:36
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết/ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khoá toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Phù đối với những thứ này đều không hiểu, đầu óc mơ hồ, tùy ý Trần Kỵ sắp xếp.

 

Làm đủ loại thủ tục, trong đó cần tài liệu phong phú, có một bộ phận liên quan đến Phù Trầm, vẫn thông qua Lục Minh Bạc để sắp xếp và chuẩn bị.

 

Đại khái là anh ấy thuận miệng nói vài câu trước mặt Hứa Tư Điềm, sau đó lúc ăn cơm, vừa vặn nhắc tới việc này.

 

Hứa Tư Điềm không nhịn được cảm khái: “Trần Kỵ thật sự hận không thể lấy điểm chí mạng ra đều cho cậu.”

 

Lúc ấy Chu Phù chỉ nói đùa rằng cô cái gì cũng không hiểu, chỉ biết là nghe lời anh kí tên, nếu bị bán cũng không biết.

 

Hứa Tư Điềm mở to hai mắt, kéo khuôn mặt cô và mắng cô không có lương tâm, nói: “Những tài sản lớn nhỏ khác thì không nói, cậu có biết bây giờ cậu là người nắm giữ nhiều cổ phần nhất trong Phù Trầm không, mà anh ấy chỉ sử dụng tên của người đại diện pháp lý, có nghĩa là gì không?”

 

Chu Phù thật sự không biết, cô chưa từng tiếp xúc qua những thứ này, thậm chí ngay cả một số danh từ cũng là lần đầu tiên nghe nói đến: “Cái gì?”

 

“Có nghĩa là kiếm được tiền, liền cho vào túi của cậu, mà tất cả mạo hiểm, Trần Kỵ chịu trách nhiệm, cậu có quyền lên tiếng tuyệt đối trong công ty, cậu ổn định kiếm tiền mà không lỗ.” Hứa Tư Điềm lắc đầu cảm thán, “Trần Kỵ mới bán đứng mình, còn phải tỉ mỉ đếm tiền cho cậu, không cho cậu một chút thiệt thòi nào.”

 

“Chậc.” Hứa Tư Điềm liếc cô, “Bộ dạng vô lương tâm của cậu, chính là Trần Kỵ chiều hư cậu.”

 

Chu Phù: “…”

 

Thứ hai đến công ty, Chu Phù coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.

 

Nhưng mà lý do xin nghỉ của cô cũng không phải là Trần Kỵ bịa ra, lúc tên khốn kiếp Hứa Tư Điềm này thay cô viết giấy xin nghỉ, quả nhiên là viết như vậy.

 

Cho nên cô muốn giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì cũng không được.

 

Chu Phù vừa ngồi xuống vị trí của mình, Đơn Đình Đình liền lấm la lấm lét nháy mắt với cô.

 

Lý Thuận nhìn về phía vẻ mặt của cô tràn ngập tiếc nuối và uất ức, giống như bộ dạng trên mặt người thất tình mới có thể xuất hiện.

 

Phương Hân nhịn cười.

 

Lão Dư chậc chậc không ngừng.

 

Chu Phù bị mấy người này nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, rốt cuộc vẫn chủ động hỏi ra miệng: “Mọi người làm gì cứ nhìn chằm chằm em thế…”

 

Lời nói của Đơn Đình Đình cuối cùng cũng có thể mở ra: “Chúc Chúc, không ngờ cậu lại giấu sâu như vậy!”

 

Chu Phù không hiểu: “?”

 

Lý Thuận nói: “Vậy mà cô cũng đã kết hôn rồi!”

 

“…” Chu Phù lúc này mới nghĩ tới câu “Nhớ ông xã đến sốt ruột, muốn ngừng mà không được, theo đuổi tình yêu nghìn dặm” trên giấy xin nghỉ của mình, đã đến nước này, cô cũng không biết xấu hổ phủ nhận nữa, bất đắc dĩ gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-245.html.]

 

Nhưng cũng may các cô ấy có lẽ không biết người gọi là ông xã này, hiện tại vừa vặn từ cửa đi vào, bọn họ nhiệt tình chào hỏi “Sếp”…

 

Mấy người chào hỏi Trần Kỵ xong, sự chú ý lại một lần nữa trở lại trên người Chu Phù.

 

Phương Hân cười cười: “Chị còn tưởng rằng thanh niên bây giờ đều thích kết hôn muộn sinh con muộn, thật không ngờ.”

 

Chu Phù mím môi, thật ra cô cũng không ngờ…

 

Chu Gia Hân đứng ở bên cạnh, biểu cảm có chút vui vẻ, cơ bản là ba ở nhà sẽ không nhắc tới chuyện liên quan đến Chu Phù, đối với chuyện Chu Phù đã kết hôn, thật ra cô ta cũng không biết.

 

Vốn cô ta nhận thấy được Trần Kỵ đối với Chu Phù luôn có sự thiên vị và quan tâm rõ ràng, cho rằng Chu Phù sẽ là chướng ngại vật trên con đường cô ta theo đuổi Trần Kỵ, giờ phút này biết cô đã kết hôn, không tự giác thở phào nhẹ nhõm.

 

Thấy Trần Kỵ còn chưa đi quá xa, giống như sợ anh không biết, Chu Gia Hân nhịn không được hắng giọng thán phục: “Cái gì? Thì ra cô đã kết hôn rồi sao, Chu Phù.”

 

Chu Phù: “…”

 

Chu Gia Hân vội vàng phấn khích hỏi, giữa những hàng chữ đều lộ ra cổ nhìn không nổi: “Kết hôn sớm như vậy, có phải nhà trai lớn tuổi, người lớn trong nhà thúc giục kết hôn sớm để sinh con sớm không?”

 

Chu Phù có chút không nói gì: “Lớn hơn tôi hai tuổi.”

 

Đan Đình Đình suy nghĩ một chút: “Oa, vậy không phải bằng tuổi với sếp sao?”

 

Bước chân Trần Kỵ hơi dừng lại, giống như muốn xem phản ứng của cô, anh lười biếng nhấc mí mắt, liếc nhìn Chu Phù.

 

Cô gái nhỏ nhận được ánh mắt anh nhìn qua, gương mặt không hiểu sao có chút nóng lên.

 

Chu Phù gật đầu.

 

Chu Gia Hân: “Đó là sốt ruột ôm cháu.”

 

“…” Chu Phù liếc mắt nhìn Trần Kỵ, “Anh ấy hình như… cũng không có yêu cầu về phương diện này.”

 

Trần Kỵ chỉ đơn thuần là có nhu cầu đối với quá trình mang thai con…

 

Chu Gia Hân kiêu ngạo ngẩng đầu, tiếp tục nói: “Vậy chắc chắn là điều kiện trong nhà kém, thấy cô đi làm có thể kiếm tiền nên nhanh chóng cưới về nhà, một nhà già trẻ chờ cô nuôi.”

 

“…”

 

Lời nói này khó nghe, ngay cả tính tình Phương Hân tốt như vậy cũng mất mặt.

 

Ngược lại Đơn Đình Đình mặc kệ cô ta, chỉ sợ sẽ có tình huống này, lo lắng nói với Chu Phù: “Chúc Chúc, cậu nên nhớ kỹ, mọi việc phải suy nghĩ cho tốt cho bản thân.”

 

Chu Phù cười cười: “Không có gì đâu, tớ ở cùng anh ấy, anh ấy chưa bao giờ cho tớ tiêu tiền cả.”

Loading...