Anh Luôn Ở Đây - Chương 244
Cập nhật lúc: 2025-02-24 10:45:12
Lượt xem: 21
Ngày hôm sau Chu Phù ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, nếu không phải Trần Kỵ lo lắng thời gian dài cô không ăn thì dạ dày sẽ đau nên nghĩ trăm phương ngàn kế vớt cô từ trên giường lên ăn cơm, không chừng cô có thể trực tiếp ngủ thẳng đến chạng vạng tối.
Lúc cô gái nhỏ ngồi dậy, ánh mắt vẫn mơ hồ.
Trần Kỵ sợ ánh sáng chói mắt cô, cũng không dám mở rèm cửa sổ ra. Trong phòng tối tăm mờ mịt chỉ để lại một chùm vàng ấm trên tường ở đầu giường, không phân biệt được ngày sáng đêm tối.
Người đàn ông đứng ở bên giường, hai tay tùy ý khoanh trước ngực, từ trên cao nhìn xuống, lười biếng cụp mắt liếc nhìn cô.
Im lặng không lên tiếng khẽ nhếch môi, mặc cho cô ôm chăn chậm rãi tỉnh táo.
Thật lâu sau, vẻ mặt Chu Phù có chút thay đổi, ánh mắt cũng không chỉ nhìn chằm chằm một chỗ ở chân giường, chậm rãi quay đầu nhìn thấy anh đang chờ ở một bên, đương nhiên vươn hai tay về phía anh.
Ăn ý đến ngay cả câu “Muốn anh ôm” cũng không cần phải nói, Trần Kỵ lúc này hiểu rõ.
Con người của Chu Phù trong xương cốt có lẽ khắc hai chữ yếu ớt, lúc trước đối với Trần Kỵ còn khách khí, không dám làm càn như vậy, hiện giờ đại khái trong lúc vô hình anh cho cô sức mạnh quá mức đầy đủ, ở trước mặt anh làm nũng, tính tình càng lúc càng không kiêng nể gì.
Cũng may Trần Kỵ cũng vui vẻ nuông chiều cô, bất cứ tình huống nào cũng không ngoại lệ.
Người đàn ông cúi người ôm cô từ trong chăn ra, động tác của Chu Phù lưu loát bám vào hông anh, cả người nhẹ nhàng bám vào người anh, hai má gối lên vai anh một cách tự nhiên.
Trần Kỵ cười khẽ, mỉa mai cô: “Hai chân dài này của em chỉ để đẹp thôi.”
Chu Phù cũng thừa nhận, “Ừm ừm” hai tiếng, một chút cũng không có ý muốn xuống, quấn chặt người hơn.
Có thể trách ai đây, còn không phải trách Trần Kỵ ban đêm không làm người.
Lúc ăn cơm, Trần Kỵ vừa gắp thức ăn cho cô, vừa hờ hững nói: “Quan hệ giữa Chu Gia Hân và em, lúc trước anh quả thật không đi tìm hiểu.”
Dù sao ở chỗ anh, ngoại trừ Chu Phù ra thì những người phụ nữ khác, cơ bản là không có khả năng để anh có bất kì tâm tư và sự chú ý nào.
Chu Phù uống một hớp canh, bây giờ lại nghe đến cái tên này, đã không có cảm giác gì, cảm xúc không có một chút kích động, cô thản nhiên “Ừ” một tiếng, dáng vẻ không quá để ý.
Trần Kỵ tiếp tục nói: “Thứ hai anh sẽ bảo Lục Minh Bạc và HR sắp xếp một chút, bảo cô ta rời đi.”
Chu Phù có chút phản ứng, đặt thìa lên bát cơm, ngước mắt nhìn anh: “Tại sao vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-244.html.]
Cô vừa nói ra lời này, đổi lại là Trần Kỵ bối rối, đuôi lông mày người đàn ông hơi nhếch lên, dáng vẻ đương nhiên: “Còn vì sao nữa à, em không thoải mái, anh còn có thể giữ cô ta lại sao?”
Chu Phù cắn đũa suy nghĩ một chút, nói: “Thôi đi? Bây giờ em cũng không buồn nữa, thật đấy.”
“Thật ra em và ba em đã nhiều năm không liên lạc, khi còn bé cũng là mẹ em chăm sóc em khá nhiều, tình cảm với ông ấy vẫn rất nhạt. Hơn nữa chuyện sau đó, em đã sớm coi như không có người cha này rồi. Lúc trước gặp chị ấy em có cảm xúc không đúng, phần lớn là bởi vì em không chắc về anh… Nhưng bây giờ thật sự không có cảm giác gì nữa.”
“Anh đừng kéo chị ấy vào cùng một chỗ với em. Nói cho cùng đây là ân tình của giáo sư Tưởng, lúc trước thầy ấy quả thật đã giúp anh rất nhiều, Chu Gia Hân cũng không phạm sai lầm gì trên nguyên tắc, bất chợt đưa chị ấy đi, anh cũng không dễ ăn nói với giáo sư Tưởng phải không?” Chu Phù vừa nói, vừa thuận tay gắp cho anh một đũa thức ăn, “Phù Trầm là công ty lớn trong giới, việc này muốn nói ra, danh tiếng cũng không dễ nghe, anh nói xem có đúng hay không?”
“Đúng cái rắm. “Trần Kỵ khẽ nâng cằm, vẻ mặt vênh váo, giọng điệu cũng mang theo kiêu ngạo và ngạo mạn, “Anh chỉ cần em vui vẻ, danh tiếng là gì chứ.”
Chu Phù: “Em không có không vui.”
Cô luôn cảm thấy coi Chu Gia Hân là người bình thường là tốt rồi, không cần phải huy động lực lượng.
Trần Kỵ nhếch khóe môi, cười đến bất đắc dĩ, giống như anh mới là người bị Chu Gia Hân cướp ba: “Em có biết hiện tại mình giống cái gì không?”
Chu Phù: “Cái gì?”
Trần Kỵ: “Bồ Tát không có đầu óc.”
“…” Chu Phù cười trừng mắt liếc anh một cái.
Cô! Còn không phải! Vì danh tiếng Phù Trầm dễ nghe à!
Trần Kỵ liếc nhìn thức ăn trong bát, hờ hững nói: “Hiếm khi gắp thức ăn cho anh, lại còn là vì thay người ngoài nói chuyện.”
Chu Phù: “…”
“Được rồi, biết rồi, người nắm trong tay một số lượng cổ phần nhất định đã nói, anh là người đại biểu pháp lý còn có thể nói cái gì chứ?” Trần Kỵ xoa đầu cô, “Ăn cơm đi.”
Chu Phù l.i.ế.m môi dưới, bởi vì anh vừa mới lời này, cô bỗng nhiên nhớ tới lúc trước cùng Hứa Tư Điềm ăn cơm, nghe cô ấy nói qua việc này.
Lúc hai người mới kết hôn, Trần Kỵ nói muốn chia đều tài sản vợ chồng, không phải là nói mà thôi.
Không tới vài ngày liền tìm một ngày làm việc, đưa Chu Phù đi làm đủ loại thủ tục phức tạp.