Anh Luôn Ở Đây - Chương 239

Cập nhật lúc: 2025-02-23 13:34:32
Lượt xem: 22

Trên trán Phó Vương Thành chảy ra mồ hôi dày đặc, nói lời vô ích cũng mang theo chút run rẩy.

 

 

Ông ta còn nhớ năm đó sau khi đứa con phá sản của mình trêu chọc Trần Kỵ xong, trên mặt Trần Kỵ thoạt nhìn ông đây hiền lành đồng ý giải quyết riêng, bí mật quay đầu ở trên thương trường, suýt chút nữa không lấy nửa mạng nhà họ Phó bọn họ.

 

Năm ấy ông ngoại nhà họ Phó còn sống đều lưu lạc đến tình trạng đó.

 

Hôm nay ông ngoại đã đi năm sáu năm, còn lại đều là những công tử bột vô dụng, Lục Thiên Sơn và đứa con trai Trần Kỵ của ông hiện giờ ở Bắc Lâm có thể nói là một tay che trời (*), bảo ông ta làm sao không sợ hãi được.

 

(*) Một tay che trời: ỷ quyền cậy thế để lừa dối che giấu quần chúng.

 

“Ngồi.” Trần Kỵ khẽ nhướng mày, hờ hững thốt ra một chữ.

 

Phó Vương Thành căng thẳng nắm chặt tay, rõ ràng là ở nhà mình, ngược lại khách khí với Trần Kỵ: “Không cần không cần, tôi đứng là được rồi, vừa vặn có thể lấy hoa quả rót trà cho cậu…”

 

Trần Kỵ thờ ơ dang tay ra, cười như không cười lắc đầu: “Vậy thì không cần, đồ đạc quá kém, chướng mắt.”

 

Phó Vương Thành: “… Đúng đúng đúng, là chúng tôi chiều khách không chu đáo.”

 

“Cậu hút, hút thuốc không? Thuốc này cũng không tệ lắm, mấy ngày trước người ta đặc biệt tặng…”

 

Trần Kỵ nhíu mày xua tay: “Vợ trong nhà ngửi không quen.”

 

Người đàn ông l.i.ế.m môi dưới, lười tiếp tục lãng phí thời gian với ông ta, nghĩ đến còn phải về nhà ngủ thêm với Chu Phù một lát, dứt khoát trực tiếp đi vào chủ đề: “Con trai của ông đâu?”

 

Phó Vương Thành không muốn nhưng lại không thể không gật đầu: “Là…”

 

Ông ta không hề biết đứa con riêng vô dụng của mình, rốt cuộc lại bởi vì chuyện gì mà trêu chọc đến vị này, chỉ biết hôm nay Trần Kỵ có tư thế này, hẳn là tới vì Phó Kỳ Hữu, cho nên sớm nhốt Phó Kỳ Hữu ở trong nhà, không cho ra ngoài lêu lổng.

 

“Người đâu?” Trần Kỵ truy hỏi.

 

Phó Vương Thành suy nghĩ một chút, tự mình chửi trước: “Thằng nhóc đó không học giỏi, không thể so sánh với sự nghiệp của cậu được, cả ngày chỉ biết nhốt trong phòng chơi game uống rượu…”

 

Trần Kỵ lười nghe những lời này, kiên nhẫn đã dần dần cạn kiệt, ngữ khí cũng trầm xuống rất nhiều?: “Mẹ nó, ông đây hỏi ông đứa con riêng kia ở đâu?”

 

“Ở, ở phòng thứ nhất trên tầng hai…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-luon-o-day/chuong-239.html.]

 

Trần Kỵ lập tức từ trên sô pha đứng dậy, một tay đút túi quần, tay kia vẫn xoay vòng chìa khóa, thoạt nhìn vẫn lười biếng như cũ: “Dẫn đường, tìm hắn ôn chuyện.”

 

Phó Vương Thành chủ nhà bên kia nhi còn có hai cái danh chính ngôn thuận nhi tử, giờ phút này cũng không để ý Phó Kỳ Hữu sẽ như thế nào, kiên trì dẫn đường.

 

Đến cửa phòng ngủ, ông ta thay Trần Kỵ vặn mở cửa, sau khi tươi cười nói một tiếng “Mời”, lại dặn dò Phó Kỳ Hữu ở bên trong một câu: “Thằng nhóc thúi, tổng giám đốc Trần nói muốn tới ôn chuyện với mày, mày tiếp đãi người ta cho tốt, mày mà thất lễ thì xem tao trừng trị mày như thế nào.”

 

Nói xong, ông ta nghiêng người, cho Trần Kỵ không gian vào cửa.

 

Sau đó khép hờ cánh cửa.

 

Bên trong Phó Kỳ Hữu vốn đang chán muốn c.h.ế.t ngồi phịch trên giường chơi game.

 

Hắn đã bị phụ thân liên tiếp nhốt vài ngày, từ nhỏ hắn đã là một người không chịu ngồi yên, liên tục nhốt vài ngày, suýt nữa làm người ta phát điên.

 

Lúc này lại không hiểu sao bảo hắn tiếp đãi cái gì tổng giám đốc Trần tổng giám đốc Lý.

 

Hắn tiếp đãi cái rắm.

 

Phó Kỳ Hữu không kiên nhẫn ngẩng đầu, đang muốn nhăn mặt, trong nháy mắt tầm mắt va vào đôi mắt đen kịt của Trần Kỵ, sợ tới mức suýt chút nữa lăn xuống giường.

 

Hắn có c.h.ế.t cũng sẽ không quên năm đó người này ở trong ngõ nhỏ đánh hắn thảm như thế nào.

 

Thế cho nên sau đó ba muốn đưa hắn ra nước ngoài trốn vài năm, hắn cũng không có bất kì dị nghị gì.

 

Giờ phút này một lần nữa nhìn thấy nhân vật này trong bóng tối, sợ tới mức miệng lưỡi run rẩy.

 

“Đã lâu không gặp?” Trần Kỵ nhếch môi cười lạnh như băng.

 

Phó Kỳ Hữu lúc này sợ tới mức không nghĩ ra nên nhúc nhích như thế nào, cứ như vậy ngồi phịch ở bên giường, trơ mắt nhìn thân hình người đàn ông so với mấy năm trước cao to không ít, thờ ơ tùy ý lấy hai cái bao tay da màu đen từ trong túi quần ra.

 

Trong nháy mắt đeo lên tay, Phó Kỳ Hữu nhìn thấy từng cái đinh hình nón trên găng tay đang lắc lư ánh sáng lạnh chói mắt.

 

Lúc này hồn hắn sắp bị dọa không còn, hắng giọng rống ra ngoài phòng: “Ba! Ba! Ba cứu con! Người này muốn đánh c.h.ế.t con! Ba! Ba có nghe thấy không?! Ba, con là con trai của ba mà!”

 

Nhưng mà một giây sau, chỉ nghe thấy Phó Vương Thành xuyên qua khe cửa truyền đến một tiếng “Kêu cái gì! Mày mà thất lễ với tổng giám đốc Trần, mày xem ông đây trừng trị mày như thế nào”. Sau đó, cửa phòng ngủ ầm một tiếng không chút nể tình mà đóng lại hoàn toàn.

​​​​​​

Loading...