Chuyển phát nhanh trong cùng thành phố đúng là nhanh thật.
Ngày hôm , Thái Trác Hoàn gọi điện cho , bảo thấy đống đồ gửi tới , phía đồn cảnh sát sẽ tạm thời bảo quản giúp Hứa Nhất Châu.
— "Cảm ơn nhé, chắc vài ngày nữa nhà sẽ tới, lúc đó cứ giao cho họ là ."
đang định cúp máy thì Thái Trác Hoàn lên tiếng: "Xem đàn chị thu dọn xong xuôi , nhớ gọi qua giúp chuyển nhà đấy nhé."
— "Cảnh sát Tiểu Thái bận rộn trăm công nghìn việc, thấy là thôi đừng phi..." — "Vì nhân dân phục vụ."
Thái Trác Hoàn như thể đang lấy tay che miệng , thấy một tiếng khẽ bên tai, trầm thấp khiến lòng bỗng thấy ngứa ngáy lạ kỳ. Chẳng hiểu , lời từ chối định bỗng nghẹn nơi đầu lưỡi.
— "Mười giờ sáng mai, tập trung tại nhà ." — "Được."
Khi Thái Trác Hoàn gõ cửa, và con bạn cũng vặn dọn dẹp sạch sẽ căn phòng cuối.
Hôm nay mặc một chiếc áo thun đen ôm sát, ống tay áo dừng ngay sát khối cơ nhị đầu rắn chắc, đường cắt may tinh tế còn nổi bật lên khuôn n.g.ự.c vạm vỡ. Trước đây thấy mặc đồ rộng rãi nên hề để ý dáng của Thái Trác Hoàn "mướt" đến .
chớp mắt: "Anh cảnh sát Tiểu Thái đúng giờ quá nhỉ! Vậy gọi xe bắt đầu dời đồ thôi!"
Nào ngờ, Thái Trác Hoàn giơ giơ túi bánh bao nhỏ vỏ mỏng nhân đầy thịt cùng sữa đậu nành tay, rạng rỡ: "Hai cứ ăn sáng lót . lái xe riêng tới đây, vội."
Thế là, khung cảnh trở thành: và Tư Kỳ bàn ăn ngồm ngoàm "đánh chén", còn Thái Trác Hoàn thì một bê từng thùng đồ đóng gói chạy lên chạy xuống cầu thang.
Những đường gân xanh cánh tay hiện rõ mồn một mỗi khi dùng sức, những giọt mồ hôi từ trán chầm chậm lăn xuống...
— "Mẹ ơi, con thấy 'Lôi Phong' sống ." — Con bạn ngắm trai c.ắ.n một miếng bánh bao thật lớn, hút sữa đậu nành rột rột. — "Bồ tát sống đấy, còn quỳ xuống lạy một lạy đây ." — gật đầu tán thưởng. — "Tầm mà bà còn bảo ý gì với bà thì c.h.ặ.t đ.ầ.u cho bà bóng đá!"
Vừa mới quen , gì đến chuyện thích thích chứ. chẳng buồn để tâm đến lời con bạn nữa, thêm vài câu nữa là đống bánh bao thịt biến mất bụng nó mất.
Chẳng mấy chốc đồ đạc chuyển xong, Thái Trác Hoàn nghỉ tay mà chở ngay chúng sang nhà mới.
Đợi đến khi thứ sắp xếp thỏa, và Tư Kỳ một nữa đề nghị mời ăn. Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của hai đứa , Thái Trác Hoàn vẻ tiếc nuối, gãi gãi đầu: — "Chiều nay ca trực nên kịp ăn , đành hẹn dịp khác ."
"Ồ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/anh-chang-canh-sat-cua-toi/chuong-6.html.]
Con bạn liếc một cái huỵch toẹt luôn: — "Trông bà vẻ hụt hẫng nhỉ?"
lập tức phản bác: — " là đang tiếc vì ăn đại tiệc thôi, thế thì hai đứa kiếm cái gì ăn tạm ."
Vừa dứt lời, Thái Trác Hoàn đột nhiên ghé sát mặt gần .
lập tức hóa đá tại chỗ, mắt trợn tròn xoe.
Anh khẽ mỉm : "Trên tóc chị dính sợi chỉ ."
Anh dùng hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy sợi chỉ đưa mặt cho xem. giả vờ bình tĩnh gật gật đầu, nhưng ánh mắt tự chủ mà cứ dán c.h.ặ.t hai ngón tay thon dài của .
Mãi cho đến khi đối phương rời hẳn.
Tư Kỳ dùng khuỷu tay chọc chọc , tỉnh bơ : — "Mặt bà đỏ lựng lên kìa."
vả một phát gáy nó: — "Bớt ! Đây là do đang tức đấy! Bà tức đến mức mặt mũi hồng rực lên đây !"
vốn dĩ tranh thủ mời Thái Trác Hoàn ăn một bữa nữa, nhưng thời gian của cả ba chúng cứ như lệch pha, khó hẹn .
Lúc thì cảnh sát Tiểu Thái nhiệm vụ, lúc thì con bạn tăng ca. Hơn nữa, gần đây trời cứ liên tục mưa bão kèm theo áp thấp nhiệt đới cũng gây cản trở lớn cho công cuộc " đ.á.n.h chén" của cả hội.
Vì bữa ăn mà ba đứa còn lập riêng một cái nhóm chat tên là: "Chưa ăn cơm đổi tên nhóm".
Vừa quá 12 giờ đêm, đang định lên giường ngủ thì bỗng thấy tiếng gõ cửa. Tiếng đập lớp cửa sắt bảo vệ bên ngoài vang lên rầm rầm, kèm theo đó là giọng lè nhè của một gã đàn ông đang say khướt.
bật camera chuông cửa lên để xem tình hình bên ngoài thế nào.
— "Con mụ thối tha , ợ~, mở cửa mau! Mở cửa ! Lão t.ử về đây!"
Chẳng là đàn ông nhà nào uống say nhầm nhà nữa.
Chủ nhà hàng xóm vẻ đ.á.n.h thức, hét lên qua lớp cửa sắt: "Gọi cái gì mà gọi như gọi hồn thế! Đêm hôm để cho ngủ hả!"
Gã đàn ông c.h.ử.i bới om sòm, thậm chí còn ném thẳng một chai rượu cửa nhà . Bên lập tức châm ngòi nổ: — "Vợ ông mở cửa thì ông trút giận lên nhà cái gì! là cả nhà quân thần kinh! để cho cả cái khu cái nhà trơ trẽn, bắt nạt khác thế nào mới ."