“Ta thấy chủ ý đấy. Dù trang của Vương gia bầy sói tấn công là sự thật, bên xảy chuyện như cũng gì lạ.”
“Vậy thì một cũng chừa, g.i.ế.c hết!”
“Đại ca quyết đoán! Không gì khác, chỉ riêng mấy chục con ngựa đó đầu cũng thể bán ít bạc. Ta thấy còn một con bảo mã (ngựa quý), thể đáng giá hai ngàn lượng bạc đấy.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
“Oa, thật ? Phát tài , phát tài ! Một con ngựa mà đáng giá hai ngàn lượng!”
“Đáng giá cũng thể bán . Ngươi dám dắt bán, lập tức sẽ bắt!”
“Chuyện dễ thôi. Đợi mấy tháng nữa dắt đến châu phủ khác bán là , chỉ cần bán ở trong hoàng thành, ai mà !”
“Được , cứ . Bảo chuẩn sẵn sàng, đợi t.h.u.ố.c tác dụng là lập tức g.i.ế.c . Thôn dân cũng một chừa. Rắc bột dẫn thú xong, mang đồ đạc ngay lập tức.”
“Vâng, đều theo đại ca!”
Để cho đám Bạch Chỉ Nguyệt tin tưởng, chúng cố ý chọn hai nữ nhân 40 tuổi từ những thôn dân bắt, để giúp đưa cơm. Sợ hai tiết lộ tin tức, chúng dùng nhà của họ để uy h.i.ế.p:
“Các ngươi nghĩ cho kỹ nên gì, nên gì, biểu cảm giữ cho , nếu , tất cả nhà của các ngươi sẽ c.h.é.m đầu đem cho sói ăn!”
Hai nữ nhân chọn sợ đến mức run rẩy. Mấy ngày nay kinh hãi cho họ dám phản kháng. Họ tận mắt chứng kiến những thôn dân định phản kháng thổ phỉ g.i.ế.c c.h.ế.t từng một mặt tất cả , thậm chí còn cố ý t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t, cho một cái c.h.ế.t thống khoái.
Mặt tuyết đều nhuộm đỏ.
Các cô gái trẻ và nữ nhân mới cưới càng thê t.h.ả.m hơn, một ai giữ sự trong sạch. Có chịu nổi nhục nhã cướp đao của đạo tặc tự sát, thành công, ngược còn chịu sự sỉ nhục lớn hơn, kéo mặt phiên hãm h.i.ế.p cho đến c.h.ế.t.
Có nhà nổi xông lên cứu, cũng chúng g.i.ế.c c.h.ế.t. Có dứt khoát tự tay, dùng dây lưng siết cổ con gái, vợ , đó cũng đ.â.m đầu tường tự vẫn.
Cả thôn tuyết tai đ.á.n.h gục, đám súc sinh vô nhân tính g.i.ế.c mất một nửa.
“Chúng dám, dám ạ! Chỉ những gì Ngô gia dặn, thừa một câu. Chúng chỉ thôi, ngài xem!”
Hai điều chỉnh biểu cảm, cố gắng nặn nụ tự nhiên nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/an-dua-nguoc-tra-tien-tay-va-mat-thang-lon/chuong-402.html.]
“Hừ, coi như các ngươi điều!”
Chúng rằng, dù đến cũng đường sống, hề ý định tha cho bất kỳ ai.
Hai nữ nhân, một bưng giỏ cơm, một xách cháo nóng, phía còn mấy nam nhân xách thùng nước ấm và hai đĩa thức ăn.
“Đến , đến , mau ăn cơm ! Đi cả một quãng đường mệt, lạnh, đói. Uống chút cháo , ăn một bữa cơm nóng, ngủ một giấc cho ngon. Ngày mai lý chính sẽ cho đưa các vị một đoạn, tiễn các vị ngoài.”
Hai nữ nhân cố gắng hết sức để kiểm soát cảm xúc, mặt nở nụ chào đón họ.
Thực , trong lòng họ những đừng ăn, hãy đ.á.n.h c.h.ế.t những kẻ xa và cứu lấy dân làng.
Một trong hai , cầm lấy một chiếc bánh bột ngô, đưa tay Bạch Chỉ Nguyệt.
“Trong thôn cũng chỉ những món , quý nhân đừng chê.”
Lúc đặt bánh, bà nhéo nhẹ tay Bạch Chỉ Nguyệt, lưng với những nam nhân và khẩu hình:
“Đừng ăn, cứu mạng!”
Nói xong, cần nàng hiểu , bà .
“Các vị ăn , chúng về !”
Những nam nhân theo phát hiện điều gì bất thường, liền cũng theo.
“Mẹ, đám thổ phỉ quá súc sinh, g.i.ế.c gần trăm , nhiều là nữ nhân nhục đến c.h.ế.t. Chúng đang chờ chúng cứu.”
“Chúng còn lên kế hoạch đợi chúng trúng t.h.u.ố.c hết sẽ cho đến g.i.ế.c sạch, kể cả dân làng, một cũng chừa. Còn rắc bột dẫn thú để ai còn xương cốt.”
“Ừm, truyền tin cho , tuy rõ ràng, nhưng cũng coi như là một lời nhắc nhở. Con xác định vị trí của những kẻ đang canh gác chúng , lát nữa giải quyết.”