Âm Gian Thương Nhân - Chương 2547: Tam Đại Chiến Thần Triệu Hồi, Vương Lão Gia Tử Hy Sinh

Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:29:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh phi kiếm khi cứu một mạng, lập tức đổi hướng tấn công Long Thanh Thu. Long Thanh Thu thu hồi Phiên Thiên Ấn, nhân ấn hợp nhất, tùy tùy tiện tiện ngăn cản mưa kiếm đầy trời.

Lúc , giữa trung truyền đến một tiếng quát lớn: “Kiếm Tiên Lữ Động Tân ở đây!”

Chỉ thấy Sơ Nhất tay cầm Bát Diện Hán Kiếm lao tới, pháp nhanh nhẹn đấu với Long Thanh Thu, Sơ Nhất chồng lên một cái bóng áo trắng phấp phới. Long Thanh Thu điều khiển Phiên Thiên Ấn ngừng bay lượn , lượt đỡ kiếm thế sắc bén của Sơ Nhất, binh khí va chạm ngừng tóe tia lửa.

Vương lão gia t.ử kêu lên: “Nhanh lên, rút Trảm Tiên Kiếm của , lẽ còn thể đ.á.n.h một trận với lão tặc!”

chạy tới cố gắng rút Trảm Tiên Kiếm, nhưng nó cắm trong đất, căn bản rút nổi, chú tiểu cũng qua thử một chút, cũng nhúc nhích tí nào.

Một giọng oang oang vang lên: “Để thử xem!”

Chỉ thấy một hòa thượng béo ú tới, mặc một chiếc áo cà sa bẩn thỉu đầy vết dầu mỡ một cách lôi thôi, lộ một túm lông n.g.ự.c đen sì, chính là sư của Bạch Mi thiền sư, Hắc Tâm hòa thượng.

: “Các đến quá kịp thời.”

Hắc Tâm hòa thượng lớn: “Oa ha ha, nếu tại , Sơ Nhất vẫn còn đang tù ở Hồng Kông đấy!”

Ông bảo chúng tránh , hai tay nắm lấy chuôi kiếm, đó triệu hồi cha nuôi Đông Bắc Hùng Vương của ông giúp ông cùng kéo.

Sức mạnh của Hùng Vương thể dời non lấp biển, nhanh Trảm Tiên Kiếm rút một đoạn nhỏ, khi lỏng thì dễ dàng hơn nhiều, kiếm từng tấc từng tấc rút , cuối cùng rời khỏi mặt đất. Hắc Tâm hòa thượng lau mồ hôi trán, giao kiếm tay Vương lão gia t.ử : “Lão gia t.ử, về đừng quên mời và cha gấu ăn phao câu gà đấy.”

“Ăn m.ô.n.g hổ cũng thành vấn đề!”

Vương lão gia t.ử niệm một kiếm quyết, Trảm Tiên Kiếm lập tức phóng một luồng kiếm khí dài vài mét, ông xông tới. Long Thanh Thu mắt sáu hướng, tai tám phương, Vĩ Ngọc vẫn thừa thãi hô một tiếng: “Ông nội, cẩn thận!” Đại khái là để lấy lòng tin.

Long Thanh Thu phất tay một cái, Phiên Thiên Ấn bay thẳng tới tấn công Vương lão gia t.ử, Vương lão gia t.ử vung kiếm ngang n.g.ự.c, đỡ đòn , nhưng lùi về vài bước.

Sơ Nhất nhân cơ hội nữa triệu hồi âm linh của Lôi Thần Lập Hoa Đạo Tuyết (Tachibana Dōsetsu), xoẹt xoẹt bổ xuống từ , Long Thanh Thu buộc thu hồi Phiên Thiên Ấn để phòng ngự.

Hai một trái một giáp công Long Thanh Thu, đ.á.n.h đến kiếm ảnh tưng bừng, hoa cả mắt!

Đấu mười hiệp, hai đại âm linh Sơ Nhất bắt đầu nhấp nháy, Long Thanh Thu nhanh ch.óng đ.á.n.h tan, và Vương lão gia t.ử đều dùng trường kiếm, xông lên đ.á.n.h cận chiến chỉ tổ thêm loạn.

Lúc nếu thêm trợ giúp một tay thì ! Vĩnh Linh Giới tay đang phát sáng, chợt nhớ gần đây đều sử dụng bảo bối , thế là rạch một đao tay, nhỏ m.á.u Vĩnh Linh Giới.

“Chủ nhân, cần giúp đỡ ?” Giọng của Tiểu Giới Linh vang lên trong đầu.

vội : “Đừng dài dòng nữa, trực tiếp triệu hồi Lữ Bố, Lý Nguyên Bá, Hạng Vũ, trạng thái mạnh nhất của họ.”

“Rõ!”

Rất nhanh mặt xuất hiện ba bóng khổng lồ màu đỏ lửa, bóng thứ nhất cầm Phương Thiên Họa Kích dài hơn hai mét, mặc giáp thú, đầu đội mũ t.ử kim, sát khí khuếch tán , giống như cả tắm trong lửa ; bóng thứ hai tuy vóc dáng thấp bé, mặt choắt tai dơi, cầm hai quả b.úa vàng cực kỳ tương xứng với vóc dáng, mắt lộ hung quang, tựa như Cửu Thiên Lôi Công. Bóng thứ ba nắm c.h.ặ.t Lôi Đao huyết quang lấp lánh, khoác trọng giáp màu đen, phảng phất như mãnh thú diệt thế thả khỏi l.ồ.ng.

Lữ Bố ngạo nghễ gầm lên: “Kẻ nào triệu hồi bọn ?”

: “Ôn Hầu, Triệu Vương, Bá Vương, phiền ba vị trừ khử lão già đeo mặt nạ .”

Lữ Bố vang rung trời: “Xem thần uy của đây!”

Nói xong liền lao thẳng về phía Long Thanh Thu, Phương Thiên Họa Kích trong tay kéo lê mặt đất ngừng tóe lửa, khoảnh khắc tiếp cận Long Thanh Thu đột nhiên vung ngược lên, đây chính là kỹ thuật tha thương (kéo thương) trong mã chiến.

Ngay đó Lý Nguyên Bá tung nhảy lên, hai quả b.úa vàng nặng ngàn cân vung về phía đầu Long Thanh Thu. Còn Lôi Đao của Hạng Vũ dấy lên một cơn lốc xoáy, trong nháy mắt nuốt chửng bóng dáng Long Thanh Thu...

Sự xuất hiện của ba vị thực sự quá bá đạo, Sơ Nhất và Vương lão gia t.ử vội vàng lùi vài bước, tránh ngộ thương.

nghĩ chiêu chắc thể tạm thời cầm chân Long Thanh Thu chứ? Khói bụi còn tan hết, ba múa v.ũ k.h.í c.h.é.m g.i.ế.c, Họa Kích, Kim Chùy, Lôi Đao giống như trời long đất lở thể ngăn cản, ngừng truyền đến tiếng kim loại va chạm, thực lực của ba đại âm linh quả nhiên thể khinh thường.

Mắt thấy Long Thanh Thu tạm thời áp chế gắt gao, Vương Huân Nhi động tác cắt tóc với Vương lão gia t.ử, Vương lão gia t.ử ngầm gật đầu, và thì thầm vài câu với Sơ Nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/am-gian-thuong-nhan/chuong-2547-tam-dai-chien-than-trieu-hoi-vuong-lao-gia-tu-hy-sinh.html.]

Long Thanh Thu đột nhiên vung tay ném Phiên Thiên Ấn , hét lớn: “Ba vị hùng, mau mau tránh !”

Lý Nguyên Bá ngửa mặt lên trời lớn: “Lão t.ử thiên hạ vô địch, bao giờ lùi bước?”

Hắn một chuyện ngu xuẩn đến cực điểm, mà nhảy lên cao, cầm song chùy định đập nát Phiên Thiên Ấn, bất lực một hồi, võ tướng quá ngông cuồng cũng dễ dùng lắm, sớm thế triệu hồi Quan Nhị Gia cho .

Kim chùy của Lý Nguyên Bá chạm Phiên Thiên Ấn lập tức đ.á.n.h nát vụn, thất kinh, bay nhanh xuống đất, tránh trái tránh , nhưng Phiên Thiên Ấn vẫn bám theo di chuyển.

Lữ Bố Hạng Vũ bên cạnh đồng loạt xông lên chi viện, nhưng tiếng c.h.é.m g.i.ế.c của hai im bặt, Lữ Bố Phiên Thiên Ấn đ.á.n.h nát cả lẫn binh khí, hộc m.á.u, lập tức hóa thành âm linh trở về Vĩnh Linh Giới; Lý Nguyên Bá thấy thoát , túm lấy Hạng Vũ ném về phía Phiên Thiên Ấn, Hạng Vũ lập tức hồn phi phách tán, tên nhãi ranh Lý Nguyên Bá việc thật quá tuyệt tình!

Vương lão gia t.ử lẩm bẩm niệm chú, vung Trảm Tiên Kiếm, một đạo kiếm khí bay thẳng về phía Phiên Thiên Ấn, keng một tiếng, kiếm khí va Phiên Thiên Ấn lập tức nổ tung, mà đẩy nó trượt ngang vài mét. Trong lòng tiếc nuối một hồi, Trảm Tiên Kiếm cũng là đại sát khí thời Phong Thần, chỉ tiếc Vương lão gia t.ử tu vi tinh, phát huy một phần mười sức mạnh của nó.

Vương lão gia t.ử đưa mắt hiệu cho Sơ Nhất, hai một trái một tấn công Long Thanh Thu.

Cùng lúc đó Lý Nguyên Bá sải bước túm lấy Vĩ Ngọc bên cạnh, giơ cao cô bé lên khiên thịt, ngông cuồng lớn: “Lão thất phu, con bé là cháu gái ngươi ? Không nó c.h.ế.t thì mau mau thu pháp bảo .”

hung hăng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tên khốn nạn thể chuyện như , lập tức lệnh cho Tiểu Giới Linh: “Thu hồi Lý Nguyên Bá!”

“Chủ nhân, ngài chắc chứ?”

“Chắc chắn!”

“Không , d.ụ.c vọng chiến đấu của Lý Nguyên Bá quá mãnh liệt, kiểm soát nữa .” Tiểu Giới Linh đáp.

ngầm nghiến răng, nhất não tàn sát thần Tùy Đường đúng là danh bất hư truyền, kẻ quá mức ngông cuồng, thảo nào năm xưa giơ b.úa c.h.ử.i trời sét đ.á.n.h c.h.ế.t.

Long Thanh Thu thấy cháu gái bắt, quát lên một tiếng, hình nhanh như quỷ mị lao về phía vòng vây của Sơ Nhất và Vương lão gia t.ử, đó xuyên thẳng qua cơ thể Lý Nguyên Bá. Lý Nguyên Bá trố mắt, cúi đầu lỗ m.á.u phá , đó tan thành mây khói.

Long Thanh Thu một tay đỡ lấy Vĩ Ngọc, tay đỡ lấy Phiên Thiên Ấn, cả bộ động tác liền mạch lưu loát.

Lý Nguyên Bá miểu sát (g.i.ế.c trong nháy mắt)!

Hơn nữa là dùng cơ thể trực tiếp đ.â.m xuyên qua, lão rốt cuộc khôi phục đến thực lực k.h.ủ.n.g b.ố nhường nào? Tất cả mặt đều kinh ngạc đến ngây .

Long Thanh Thu dùng ánh mắt âm trầm quét qua , cuối cùng dừng Vương lão gia t.ử, lão lạnh lùng : “Lão , kiếm của ông quá phiền phức!”

Lão ném Phiên Thiên Ấn, cuốn theo gió sấm lao thẳng về phía Vương lão gia t.ử đập xuống, Vương Huân Nhi cuống cuồng hét lớn: “Ông nội!”

“Họ Long , lão hủ liều mạng với ngươi!”

Vương lão gia t.ử lao thẳng về phía Long Thanh Thu, Trảm Tiên Kiếm trong tay phóng hào quang rực rỡ, một đạo kiếm khí ngút trời tập kích thẳng Long Thanh Thu. Ông mà trong khoảnh khắc Phiên Thiên Ấn đập tới, từ bỏ phòng ngự, dùng chút linh lực cuối cùng để tấn công.

Long Thanh Thu Phiên Thiên Ấn bảo vệ, thanh khí rung lên sự xung kích của mũi kiếm, nhưng đó dù cũng là Trảm Tiên Kiếm, ngay cả lão cũng buộc nghiêng né tránh, Sơ Nhất nhân cơ hội đ.â.m tới một kiếm.

Vương lão gia t.ử kêu t.h.ả.m một tiếng ngã xuống đất, Phiên Thiên Ấn dính đầy m.á.u tươi từ từ bay về, thấy thế lập tức chạy tới, Vương Huân Nhi cũng lóc chạy tới, quỳ mặt Vương lão gia t.ử.

Đầu Vương lão gia t.ử đập vỡ, ông thoi thóp giao Trảm Tiên Kiếm tay Vương Huân Nhi: “Từ nay về , Vương gia do cháu chủ trì...” Nói xong chữ cuối cùng, ông cụ liền tắt thở.

Vương Huân Nhi ôm t.h.i t.h.ể ông cụ òa nức nở, mà bi thương vô cùng, Sơ Nhất tới : “Lão gia t.ử hy sinh vô ích, nếu một kiếm xả đó, cũng thể lấy cái .”

Trên tay là một sợi tóc bạc, tóc của Long Thanh Thu!

Một mạng đổi một sợi tóc!

Vương Huân Nhi lau nước mắt, nhận lấy sợi tóc , nghiến răng nghiến lợi : “Long Thanh Thu, hôm nay chính là ngày c.h.ế.t của ngươi!”

 

 

Loading...