Âm Gian Thương Nhân - Chương 2435: Cái Chết Của Liễu Y Nhiên
Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:25:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
đến đây, khỏi vô cùng kinh ngạc: “Các định ở đây ngăn cản Long Thanh Thu, lấy mạng…”
“Đừng bi quan như !” Tiểu Bạch Long ngắt lời : “Nếu để mấy chúng đối phó với Long Thanh Thu, thì tự nhiên là . cầm chân vài chục giây, chắc là vấn đề gì! Cậu đêm đó ? Cao thủ trong cả sơn trang, gần như đều thu hút đến, bám sát lưng đuổi cả nửa đêm, vô âm vật pháp bảo đều ném về phía , thì chứ? chẳng vẫn sống sót ?”
“Mạng của lớn lắm, dễ c.h.ế.t như . Hơn nữa, chuyện khác dám khoe khoang, nhưng nếu chỉ so tốc độ, Vô Thượng Thần Cấp cũng nhanh hơn bao nhiêu, ít nhất chạy trốn vẫn dễ dàng.”
“ , Cửu Lân, cần lo cho chúng .” Thải Vân cô nương cũng : “Tiểu Bạch Long chạy nhanh, Hỏa Vân Giáp của cũng để trưng, ma đằng trong cơ thể Lục ca cũng là vật tầm thường, huống hồ hai chúng còn nghiên cứu một bộ tuyệt đối phòng ngự chi thuật, cho dù đối đầu với Vô Thượng Thần Cấp, chống đỡ qua vài chục giây vẫn dư sức.”
“ Lục tẩu.” Tiểu Bạch Long gian , “Hai ngoài cái gì mà tuyệt đối phòng ngự , nghiên cứu tư thế mới nào ? Ví dụ như lão thụ bàn căn, linh dương quải giác gì đó…”
“Tiểu Bạch Long!” Mặt Thải Vân cô nương đỏ bừng lên, “vụt” một tiếng dậy, tỏa một lớp ánh sáng đỏ rực, giận dữ quát: “Cậu c.h.ế.t thì sớm, cần đến tay họ Long.”
“Tỷ! Em sai .” Tiểu Bạch Long sợ hãi co rúm cổ, vội vàng trốn lưng , liên tục cầu xin: “Tỷ là chị ruột của em mà.”
Sau đó, hướng về phía Hàn Lão Lục vẫn đang gốc cây uống rượu cầu cứu: “Ca, giúp em vài câu ! Anh là ruột của em mà.”
Hàn Lão Lục bất đắc dĩ lắc đầu, tỏ vẻ ‘đây là do tự tìm c.h.ế.t, cũng cứu ’, nhưng lông mày âm thầm nhướng lên mấy cái, trông đắc ý.
Sơ Nhất dường như quen , ôm kiếm dài mặt biểu cảm.
Thải Vân cô nương nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhanh ch.óng đuổi theo, Tiểu Bạch Long triển khai hình vòng quanh vù vù.
Cảnh tượng , thú vị vui vẻ.
, đây là họ cố ý tạo khí sôi nổi, để quá lo lắng.
Tuy mấy họ tu vi cao thâm, mỗi đều tuyệt kỹ, đặt ở giang hồ đều là cao thủ hàng đầu, bốn họ liên thủ, uy lực càng tăng gấp bội. họ đối mặt là Long Thanh Thu đang nắm giữ Phiên Thiên Ấn!
Ngăn cản Long Thanh Thu vài chục giây, thì đơn giản, nhưng thực sự , khó khăn đến mức nào?
Vút!
lúc , một luồng sáng trắng đột nhiên bay lên, lao thẳng về phía Sơ Nhất.
“Cẩn thận!” Tiểu Bạch Long đang chạy như bay vội vàng kêu lên, nhảy về phía .
vẫn chậm một bước, luồng sáng trắng đó đập mạnh n.g.ự.c Sơ Nhất.
Keng!
Sau một tiếng vang, Sơ Nhất mượn thế bay lên, tảng đá , vỡ tan tành.
Luồng sáng trắng đó bám sát theo .
Sơ Nhất vung kiếm gạt một cái, luồng sáng trắng bay , “rắc” một tiếng, một cây thông lớn cỡ thùng nước lập tức gãy đôi.
Luồng sáng trắng giảm tốc độ, tiếp tục lao về phía , nhưng bay bao xa, dường như va thứ gì đó trong trung, “loảng xoảng” một tiếng rơi xuống.
Đến lúc mới rõ, đó là Tú Xuân Đao của Cao Thắng Hàn.
“Bốp” một tiếng, Cao Thắng Hàn một cú lộn dậy từ mặt đất, mũi chân điểm nhẹ, hai quyền như rồng, lao thẳng về phía Sơ Nhất.
Động tác đó liền mạch, bất kể là lực đạo tốc độ đều là đẳng cấp siêu hạng, khí rung lên ù ù.
Sơ Nhất đang ở , kịp đổi hình, hơn nữa cũng phát hiện , tấn công chính là Cao Thắng Hàn, cũng sẽ đòn chí mạng, chỉ thể xoay lưỡi kiếm ngoài để đỡ.
Keng một tiếng vang.
Hai bóng , đồng loạt rơi xuống.
Hai chân của Cao Thắng Hàn lún sâu xuống đất, gối cong tay khuỷu, vẫn giữ tư thế tấn công, nhưng trán dán một lá bùa, eo buộc một sợi dây leo khô dài, hai tay Tiểu Bạch Long ghì c.h.ặ.t huyệt đạo vai .
Sơ Nhất rơi xuống đất lùi mấy bước, Thải Vân cô nương hai tay bắt chéo che mặt Sơ Nhất, cánh tay vẫn còn lóe lên một mảng ánh sáng đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/am-gian-thuong-nhan/chuong-2435-cai-chet-cua-lieu-y-nhien.html.]
“Hô! Sức mạnh thật nhỏ.” Thải Vân cô nương lắc lắc cổ tay, khá khen ngợi .
Cao Thắng Hàn tuy âm dương chi thuật, nhưng là cao thủ nội kình đỉnh cấp, cú là kết hợp khống huyệt của Tiểu Bạch Long, dây leo khô của Hàn Lão Lục, bùa chú của Sơ Nhất mới thể khống chế trong nháy mắt, hơn nữa nếu Thải Vân cô nương giúp Sơ Nhất đỡ phần lớn lực đạo, lẽ còn thương nặng.
“Mau khống chế Trương Thiên…”
Bốp!
Lời của Sơ Nhất còn xong, Trương Thiên Bắc vốn đang thẳng tắp đất, hai chân như rồng, xoay ngược , đạp mạnh gốc cây, như mũi tên rời cung, lao về phía mấy .
Vút!
Tiểu Bạch Long hóa thành một bóng trắng, bay thẳng qua.
Thải Vân cô nương biến thành một luồng sáng đỏ che mặt Sơ Nhất.
Sơ Nhất giơ tay một lá linh phù thượng đẳng, Hàn Lão Lục quăng một sợi dây leo khô.
Thân hình đang bay của Trương Thiên Bắc, mấy ghì c.h.ặ.t, Tiểu Bạch Long ôm rơi xuống đất, cùng lúc rơi xuống còn một mảng lớn vụn băng.
Tiểu Bạch Long xoa mặt, kêu khổ: “Mẹ kiếp đây là quyền pháp gì ? Rõ ràng là đ.ấ.m n.g.ự.c, rơi mặt? Hơn nữa còn bên trái một quyền, bên một tát, ngay cả băng giáp cũng đ.á.n.h vỡ, thật là nóng rát đau!”
“Đáng đời!” Thải Vân cô nương hận : “Đã bốn mươi mấy tuổi , còn suốt ngày đắn, khi nào mới lớn .”
Tiểu Bạch Long đầu Thải Vân cô nương: “ Thải Vân đại thẩm, chị câu thấy ngượng ? Chị còn lớn hơn ba tháng đấy, còn suốt ngày giả cô gái trẻ?”
“Cậu!” Thải Vân cô nương tức giận trừng mắt.
Tiểu Bạch Long thấy vội vàng che mặt, chạy về phía .
Ầm!
Đột nhiên, từ xa vang lên một tiếng nổ.
Tiểu Bạch Long dừng bước, Thải Vân cô nương cũng đầu qua.
“Không !” Sơ Nhất nhíu mày, kinh ngạc : “Đó là tiếng Tụ Âm Thạch nổ tung.”
“Tụ Âm Thạch?” sững sờ, lập tức hiểu : “Cậu Tam Quả Liễu Y Nhiên?”
“!” Sơ Nhất đáp: “Thù lao hứa với cô , chính là một túi Tụ Âm Thạch cực phẩm. Bây giờ tảng đá đó vô cớ nổ tung, phát tiếng động lớn như , chỉ một khả năng.”
“Cô c.h.ế.t .” Thải Vân cô nương trả lời.
Lời dứt, sắc mặt Thải Vân cô nương khỏi ngưng trọng, cũng thèm đuổi theo Tiểu Bạch Long nữa, nắm c.h.ặ.t hai tay, chằm chằm về phía .
Tiểu Bạch Long trừng lớn hai mắt: “C.h.ế.t ? C.h.ế.t thế nào? A? Chẳng lẽ là Long…”
“Không sai!” Sơ Nhất cũng từ từ rút Bát Diện Hán Kiếm : “Trong huyễn cảnh , chỉ phân thành hai giới âm dương, chúng ở bên , ba Long Thanh Thu ở bên . Tuy rõ, tại Liễu Y Nhiên trực tiếp , mà chạy sang đầu , nhưng sự thật bây giờ là, cô c.h.ế.t, và chắc chắn là Long Thanh Thu g.i.ế.c.”
Tiểu Bạch Long chút mơ hồ Sơ Nhất, Thải Vân cô nương : “Thì chứ? Liễu Y Nhiên tuy chủ động hại , nhưng cũng là hạng gì, g.i.ế.c cũng gì đáng tiếc.”
“Cậu cái quái gì!” Thải Vân cô nương tức giận mắng: “Nói là đồ ngốc trong giới âm vật, cứ thừa nhận. Với công lực của Long Thanh Thu, một khi g.i.ế.c c.h.ế.t Liễu Y Nhiên, sẽ thế nào? Hắn thể mượn hồn nhập thể, xuyên qua đây… Cẩn thận!”
Lời của Thải Vân cô nương còn xong, đột nhiên hét lớn một tiếng, lửa bùng lên, như một đám mây cháy.
“Vụt” một tiếng, từ trong rừng thông lao một bóng đen, “hự” một tiếng đ.â.m đám mây.
Đám mây đó lập tức như băng bay ngoài, bay xa mấy chục mét, va thứ gì, cứng rắn rơi xuống.