Âm Gian Thương Nhân - Chương 2302: Sự Thật Phơi Bày, Biện Cơ Cúi Đầu
Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:20:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lạnh một tiếng : “Thứ nhất, Huyền Trang pháp sư lệnh cho ngươi giáo hóa yêu tăng Na Gia Đà, là vì thấy ngươi tài ăn , tinh thông Phật nghĩa, ngươi giúp buông bỏ đồ đao, lập địa thành Phật! sự giáo hóa của ngươi, ngược càng ngày càng tà ác, biến thành ma đầu, cũng chính vì , Huyền Trang pháp sư mới vô cùng thất vọng về ngươi. Một còn dạy xong, thì giáo hóa cả Phật môn? Nếu Phật môn do ngươi thống lĩnh, sẽ biến thành bộ dạng gì?”
“Bất kể ngươi vô tâm hướng Phật , nhưng ngươi ở trong Phật môn thì dáng vẻ của xuất gia, mặc tăng bào, miệng niệm A Di Đà Phật, cùng công chúa tình ý , đây là cái gì? Đối với Phật, với quốc gia đều là sự sỉ nhục tột cùng. Không g.i.ế.c ngươi, Phật sẽ chẳng Phật, nước sẽ chẳng còn là nước, cách khác, ngươi c.h.ế.t hề oan! Ngươi lúc đó tâm trạng của Huyền Trang pháp sư ? Lại đau lòng và bất đắc dĩ đến nhường nào ?”
“Còn về việc giam cầm âm linh của ngươi, phiên dịch kinh văn, ngươi cho rằng đó là Huyền Trang pháp sư đang trừng phạt ngươi, lợi dụng ngươi ? ! Đó là đang giúp ngươi rửa sạch tội nghiệt, giúp ngươi tạo công đức cho kiếp ! Nếu ngươi giữ tư niệm, ba mươi năm phiên dịch kinh Phật đầu t.h.a.i chuyển thế, ắt sẽ chín đời thiện quả, nhưng ngươi lòng mang hận niệm, một nữa bỏ lỡ.”
“Huyền Trang pháp sư thà mang lòng tự trách, gửi cho ngươi chiếc khăn gấm , là ngươi ghi nhớ tiền kiếp, tu thành chính quả, cũng uổng một phen tình thầy trò. Tấm lòng khổ tâm như , ngươi dùng để đêm đêm ngâm vịnh thơ tình? Ta cũng thấy đau xót cho Huyền Trang pháp sư.”
Biện Cơ xong, đôi mắt vốn sáng ngời lập tức trở nên mờ mịt, vẻ mặt vênh váo như thể cả thế giới đều nợ cũng lập tức ủ rũ.
“Còn một điểm nữa. Đừng tưởng ngươi thừa nhận thì , âm linh của ngươi giấu trong chiếc khăn gấm giả, cũng từng mượn Đại Giới hòa thượng ngâm vịnh thơ tình cũng là thật. ngươi còn một kế hoạch khác, và sớm như !” Ánh mắt sắc lạnh.
“Gạch Phật Tháp Lâm thể ngăn ngoại ma xâm nhập, đồng thời cũng thể ngăn tâm ma đột biến. Phật tâm của ngươi thuần, thể quy về Tây Thiên, oán niệm quá nặng, cũng thể chuyển luân hồi, chỉ thể ký gửi trong chiếc khăn gấm. nếu như , ngươi ắt sẽ vĩnh viễn trầm luân, mãi mãi nhốt trong Tháp Lâm. Vừa lúc , ngươi cảm nhận khí tức của Na Gia Đà, đ.á.n.h thức chuyển ma thuật mà năm đó dạy ngươi, lúc mới phá tháp mà .”
“Mục đích của ngươi, cũng đơn thuần như , nào là phát tiếng gào thét tích tụ ba mươi năm, nào là trút bỏ nỗi buồn khổ ba mươi năm, là nhảm!”
“Ngươi mượn một xác thật, trở , trở về mỹ thiếu niên phong độ của ngươi, hưởng thụ cuộc sống mà năm đó ngươi nhưng …”
“Người mà ngươi chọn, là Đại Giới hòa thượng già nua, đó chỉ là một cái bẫy che mắt mà thôi! Người ngươi chọn là Minh Tịnh trẻ trung tuấn tú! Bởi vì điều đó mới phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của ngươi, mới thể khiến ngươi như ý nguyện. Ngươi mượn phận của Minh Tịnh, lén lút giở trò trong Tháp Lâm, giấu chiếc khăn gấm , đó giấu ở nơi mà cả chùa ai nghi ngờ, bài vị của Vô Không đại sư! Chính là chờ thời cơ thể hợp nhất, để chiếm đoạt cơ thể của Minh Tịnh, xóa sổ linh hồn của , từ đó thành mục đích thực sự của ngươi.”
“Thứ ngươi trút bỏ là nỗi buồn khổ của ngươi, mà là tư d.ụ.c của ngươi! Ngươi luôn miệng vô tội vô hối, nhưng ngươi tự vấn lòng xem, thật như ? Hỡi danh tăng biện luận một Đại Đường của .”
Biện Cơ sững một lúc, khẽ cúi đầu xuống, dường như đang trầm tư, dường như đang sám hối.
“Phương trượng, việc xong, chúng xin cáo từ. Còn về việc xử trí Biện Cơ thế nào, đây cũng là chuyện nhà của Phật môn các vị, tiện nhiều!” Nói xong, cúi đầu chào Đại Đức phương trượng một cái thật sâu, khỏi cửa.
Lý Rỗ thấy định , lập tức men theo lực kéo của mai rùa, vèo một cái chạy ngoài cửa lớn.
hai bước, đột nhiên thấy tiếng “đông đông” lưng.
đầu , lão phương trượng đang quỳ đất, dập đầu lạy chín cái thật mạnh.
từ chối, cũng đáp lễ.
Bởi vì , ông cảm tạ vì điều gì, đúng hơn, ông cảm tạ là bản Trương Cửu Lân .
Mãi đến khi khỏi cửa, Lý Rỗ mới thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, chút khó hiểu hỏi : “Tiểu ca, theo lời gã đó . Chủ nhân ban đầu của cái mai rùa của lợi hại hơn nhiều, sợ đến mức đó chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/am-gian-thuong-nhan/chuong-2302-su-that-phoi-bay-bien-co-cui-dau.html.]
: “Tôn Ngộ Không cũng lợi hại hơn Đường Tăng nhiều, sợ ông ? Cậu cũng lợi hại hơn Hạ Cầm nhiều, cũng sợ.”
“Thế mà giống …” Lý Rỗ lẩm bẩm một câu, khó hiểu hỏi: “Ê? Vậy cuối cùng đoán , chọn ban đầu là tiểu hòa thượng tên Minh Tịnh đó?”
“Cái .” : “Ban đầu cũng , cũng sơ hở gì. càng giải thích sự trong sạch của , càng giải thích sự vô tội của , thì càng chứng minh một điều, oán niệm của đối với kiếp cực sâu. Oán niệm sâu nặng như , chỉ mượn một lão hòa thượng ngâm vài câu thơ tình, thể thỏa mãn ? Cho nên, thừa nhận chuyện một cách sảng khoái như , chắc chắn vấn đề, nhất định đang che giấu một chuyện khác chúng . Đây chính là cái gọi là nhiều ắt sai sót!”
Đương nhiên, trong đó còn một yếu tố quan trọng hơn, thẳng với Lý Rỗ.
Minh Tịnh là tiểu tăng Vô Không đại sư giao phó, canh giữ trong đại điện quan sát sự đổi của tượng Phật lớn, là tiểu bối duy nhất thể thuận tiện tiền điện hậu đường, thậm chí cả Viên Niết Viện. Hơn nữa tiểu hòa thượng vô cùng tuấn tú, bất kể là điều kiện cơ thể điều kiện thuận lợi đều là lựa chọn ai sánh bằng.
Vừa thấy và Lý Rỗ bình an vô sự trở về, Hạ Cầm và Doãn Tân Nguyệt đang đợi ở sương phòng bên trái mới yên lòng.
Sau cơn kinh hoàng, cả nhà cuối cùng cũng đoàn tụ, kìm mà ôm chầm lấy !
Thu dọn xong xuôi, chúng thẳng về phía tiền điện.
Không giống như lúc đến, trái đều nhiều võ tăng vây quanh, phía chiêng đồng mở đường, phía chập chõa vàng trấn giữ, khiến các du khách khác vô cùng ngưỡng mộ.
Khi qua một cặp mỹ nữ, Lý Rỗ còn cố ý ưỡn cổ, nhỏ giọng với : “Tiểu ca, thấy , chính là bói quẻ cho hai cô nàng đó. Mẹ kiếp, còn tin lão t.ử! Lão t.ử nguyền rủa ngươi cả đời xe đụng, vĩnh viễn gả cho đại gia trai.”
Đi thẳng khỏi sơn môn, dòng dần thưa thớt.
Đột nhiên, các du khách phía cùng kinh hô, đồng loạt lấy điện thoại hướng về phía chúng chụp ảnh liên hồi với tiếng tách tách.
Lý Rỗ đắc ý lên phía hai bước, dang rộng hai tay, vẻ hiền hòa : “Đừng chen, đừng chen, từng một! Cái đó… cần đổi tư thế ?!”
“Đổi cái đầu nhà ngươi .” Có trong đám đông c.h.ử.i : “Tránh mau! Thằng cha mặt rỗ, đừng cản đường.”
Lúc chúng mới phát hiện, chụp chúng , mà là ngọn núi phía .
Đại Đức phương trượng cùng các cao tăng song song đỉnh núi, chắp tay hành lễ về phía , đầu họ, một đám mây hình hoa sen từ từ trôi qua, từ chiếu một vầng hào quang bảy sắc, soi rọi cả Bạch Mã Tự như tiên cảnh Phật sơn.
“A Di Đà Phật! Phật tổ phù hộ các vị thí chủ vĩnh hưởng an bình.”
Một tiếng Phật hiệu vang dội từ xa truyền đến, tiếng vang như sấm!