Âm Gian Thương Nhân - Chương 1699: Cái Chết Treo Cổ, Ai Là Kẻ Sống Sót Cuối Cùng?

Cập nhật lúc: 2026-02-05 17:51:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã là tự sát, Lãnh gia đối với cái c.h.ế.t của Trương Lan tự nhiên sẽ để trong lòng, thấy gì náo nhiệt để xem, nhanh giải tán.

Trong hành lang còn thể thấy tiếng tranh cãi của Lãnh Đấu và Lãnh Vũ. Một Trương Lan là sợ tội tự sát, chuyện điều tra rõ ràng thể vội vàng kết luận, nhưng giọng điệu lộ vẻ âm hiểm kéo cái c.h.ế.t của lão gia chủ dính líu đến cả.

bọn họ tranh cãi đến đau cả đầu, nghĩ bất kỳ đối sách nào.

Bây giờ rốt cuộc ?

Trương Lan dù cũng do Sa Quỷ g.i.ế.c, nên cũng cần lo lắng thi biến. Thế là phân phó Lý Rỗ và Cổ Nhĩ tạm thời xử lý t.h.i t.h.ể bà , đợi chuyện kết thúc Lãnh Như Sương trở về hãy định đoạt.

Tiểu Đào vẫn đang thút thít một bên, nghĩ đến ánh mắt Lãnh Như Vân cô bé lúc nãy tràn đầy hàn ý thấu xương, nhịn chút lo lắng cho cô bé đáng thương .

Người Lãnh gia thủ đoạn tàn độc, chẳng tình , lo cô bé nhỏ nhắn sẽ gặp độc thủ của bọn họ. Thế là đưa cô bé khỏi phòng Trương Lan, xổm xuống an ủi vài câu, hỏi cô bé còn nào khác , nếu rời khỏi Lãnh gia sẽ thế nào.

Tiểu Đào vẻ mặt lo lắng : “Trương , em còn nào khác, em là trẻ mồ côi, nếu lão gia chủ hảo tâm thu nhận, để em bạn với Tiểu Ngải tiểu thư, chừng em sớm c.h.ế.t cóng ngoài đường .”

thấy bộ dạng đáng thương của cô bé, đành : “Vậy gần đây em nhất định cẩn thận, nếu Lãnh Như Vân gọi em một , em gì cũng đừng .”

“Tại ạ?” Tiểu Đào chớp đôi mắt đỏ hoe vì : “Trương , nghi ngờ Nhị tiểu thư…”

thấy cô bé tuổi tuy nhỏ, nhưng thông minh lạ thường, mỉm gật đầu.

Tiểu Đào tỏ càng thêm bất an, cô bé quanh bốn phía, xác định khác mới nhỏ giọng với : “Trương , thực đó em lừa . Nói Tân phu nhân bỏ đồ canh của lão gia chủ, những lời đều là Nhị tiểu thư ép em như .”

lập tức sững sờ, kinh ngạc cô bé: “Là Lãnh Như Vân bảo em ?”

Tiểu Đào gật đầu: “Nhị tiểu thư còn , nếu em lời cô , sẽ g.i.ế.c em. Cho dù là c.h.ế.t , còn phong ấn linh hồn em , để em vĩnh viễn đầu thai. Em thực sự quá sợ hãi, nên chỉ thể lời cô .”

Thảo nào!

Trước đó còn cảm thấy khó hiểu, cho dù Trương Lan thực sự gian tình với bác sĩ Đường, nhưng bà kết hôn với lão gia chủ, thì đương nhiên thừa kế một phần gia sản của Lãnh gia, lão gia chủ c.h.ế.t lúc nào, đối với bà là vấn đề lớn nhất, bà tội gì mạo hiểm g.i.ế.c chứ?

Nay lời của Tiểu Đào, mới tỉnh ngộ, hóa ngay từ đầu rơi cái bẫy do Lãnh Như Vân thiết lập. Cô căn bản là cố tình để hiểu lầm Trương Lan là hung thủ…

Lãnh Như Vân tại như ?

tỉ mỉ ngẫm nghĩ. Cô bên Lãnh Như Sương ưu tú, còn một trai, thái độ của Lãnh Vũ đối với đôi con cái , hiển nhiên yêu thương con trai Lãnh Như Lôi hơn một chút. Vậy thì Lãnh Như Vân lớn lên trong môi trường như thế tự nhiên chuyện gì cũng chỉ thể dựa chính , cô đoạt vị trí gia chủ, cũng tất nhiên tìm lối riêng.

Chẳng lẽ lão gia chủ là do Lãnh Như Vân hại c.h.ế.t? Hiện tại chuyện xảy ở Lãnh gia đều liên quan đến cô ?

dặn dò Tiểu Đào vài câu, lúc mới để cô bé rời . Bản thì xuống hoa viên lầu, gió buổi chiều chút khô nóng, kiến trúc hoa lệ thịnh vượng mắt, nghĩ đến sự đen tối và lạnh lùng của Lãnh gia, chỉ cảm thấy châm chọc vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/am-gian-thuong-nhan/chuong-1699-cai-chet-treo-co-ai-la-ke-song-sot-cuoi-cung.html.]

ghế, trong đầu suy nghĩ miên man, từ lúc đến Lãnh gia hình ảnh của từng đều lướt qua trong đầu. Khoan … dường như còn chỗ đúng. Ngoài những c.h.ế.t, bác sĩ Đường và Trương Lan , trong nhà hiện tại còn Lãnh Đấu, Lãnh Vũ, Lãnh Như Lôi, Lãnh Như Vân, Lãnh Tiểu Ngải, Tiểu Đào, Vương di bà, Cổ Nhĩ, và Lý Rỗ, tổng cộng là mười , nhưng khi Trương Lan c.h.ế.t, con 10 xuất hiện .

Vậy thì trong chúng , chẳng một sống sót?

trong nháy mắt bừng tỉnh đại ngộ, cái gọi là sống sót đó, tự nhiên chính là hung thủ , thể g.i.ế.c c.h.ế.t chính chứ?

Giai đoạn hiện tại là mỗi đều hiềm nghi, nên bắt đầu từ đây?

Ngay lúc khổ sở manh mối, một bóng dáng già nua bỗng nhiên đến mặt , cũng cần đồng ý, cứ thế xuống. ngẩng đầu, phát hiện hóa là Vương di bà. Bà cầm một cốc nước, ánh mắt hề , vẫn luôn để ý đến ruộng nho .

nhịn tò mò, lên tiếng hỏi: “Vương di bà, bà vẻ tình cảm với ruộng nho ?”

.” Vương di bà gật đầu, như đang hồi tưởng điều gì đó: “Những cây nho là do em gái tự tay trồng.”

Em gái bà , đó chẳng là vợ của lão gia chủ?

Vương di bà tự : “Có đôi khi những sinh vật thở , ngược còn hoài niệm hơn những kẻ thở như chúng .”

: “Tình cảm của bà đối với ruộng nho , hình như còn sâu đậm hơn tình cảm đối với Lãnh gia. Trong nhà xảy chuyện như , c.h.ế.t nhiều như thế, bà vẻ chẳng buồn chút nào.”

“Tại buồn?” Vương di bà cuối cùng cũng đầu một cái: “Bọn họ đều là những kẻ quan trọng, sống c.h.ế.t liên quan gì đến ? Còn về bản , sống đến từng tuổi , cái gì nên trải qua đều trải qua , cái gì nên thấy cũng thấy , cho nên sợ c.h.ế.t.”

Lãnh gia, đều là con cháu của em gái bà…”

hết câu, Vương di bà ngắt lời : “Không, bọn họ . Trước khi em gái gả Lãnh gia, Lãnh Đấu và Lãnh Vũ đời , em gái chẳng qua chỉ là danh nghĩa của chúng mà thôi.”

Mẹ kiếp!

Bí mật của Lãnh gia đúng là nhiều thật, chuyện nối tiếp chuyện , gần như khiến kịp . Vị lão gia chủ cũng quá trăng hoa , con riêng nhiều như ?

Vương di bà khẽ thở dài, chút cảm thương : “Em gái cả đời chỉ sinh một đứa con gái, tên là Lãnh Liên. Nếu con bé còn sống, chắc chỉ nhỏ hơn thằng nhóc Lãnh Vũ hai tuổi.”

“Cô qua đời ?” nhỏ giọng hỏi, tại Cổ Nhĩ từng nhắc đến thông tin về với ?

Vương di bà : “C.h.ế.t nhiều năm , là khi lão gia chủ đuổi khỏi nhà thì c.h.ế.t, vô cùng thê t.h.ả.m.” Vương di bà , sắc mặt lộ vài phần âm sâm: “Em gái khi sinh con bé thì khó sinh mà c.h.ế.t, Lãnh Liên vẫn luôn do chăm sóc. Con bé thông minh ngoan ngoãn, cái gì cũng học một , chỉ , lão gia chủ cũng vô cùng yêu thích con bé, thậm chí còn giao vị trí gia chủ cho con bé! Chỉ tiếc Lãnh Liên thông minh một đời, rốt cuộc hồ đồ một lúc, con bé của Long Tuyền Sơn Trang lừa gạt, tiết lộ cơ mật của Lãnh gia, còn m.a.n.g t.h.a.i con của gã đàn ông đó. Lão gia chủ trong cơn tức giận, thi hành gia pháp, đuổi con bé khỏi nhà. phái ngóng tin tức của con bé, nhưng vẫn thu hoạch gì. Vài năm , tìm thấy t.h.i t.h.ể con bé ở gần thành Diệp Nhĩ Khương, đưa về Lãnh gia, mới con bé c.h.ế.t…”

Lại là Long Tuyền Sơn Trang tạo nghiệp.

 

 

Loading...