Âm Gian Thương Nhân - Chương 1489: Sắc Quỷ Nhập Mộng

Cập nhật lúc: 2026-02-05 17:40:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ba lo cho con mà.” Lý Rỗ định đỡ bé dậy.

Lý Tiểu Manh đột nhiên nhận còn đang ở trần, cũng đang trong phòng, liền vội vàng kéo chăn che , hổ tức giận hét lớn: “Ra ngoài, tất cả ngoài cho . Chú Trương, ba, hai phòng con là xâm phạm quyền riêng tư của con, mau ngoài.”

Lý Rỗ còn gì đó, nhưng Lý Tiểu Manh đẩy mạnh một cái, suýt nữa ngã.

“Ra ngoài, cút ngoài !” Lý Tiểu Manh trợn mắt hét lên một cách cuồng loạn.

Lý Rỗ thở dài một , bất lực bước ngoài.

bước khỏi cửa phòng, Lý Tiểu Manh “rầm” một tiếng khóa cửa .

“Trương gia tiểu ca, Tiểu Manh, Tiểu Manh nó đây như , nó đối với .” Trong mắt Lý Rỗ ánh lệ lóe lên.

“Đây là sắc quỷ nhập mộng .” khẳng định chắc nịch: “Nghĩa là một âm linh bám Tiểu Manh, dụ dỗ nó giao hợp trong mơ, đừng nó còn là một đứa trẻ phát triển thiện, cho dù là một tráng hán tinh lực dồi dào cũng chịu nổi bao lâu. Nếu cứ để mặc như , quá mấy ngày, nó sẽ hút cạn sinh khí, biến thành một cái xác khô.”

“Vậy… bây giờ!” Lý Rỗ lập tức hoảng hốt: “Trương gia tiểu ca, nhất định nghĩ cách, chỉ một đứa con trai thôi.”

“Cậu đừng vội.” kéo Lý Rỗ về phòng khách, rót cho một ly nước, bảo uống để bình tĩnh .

Sau đó : “Vừa luồng sáng trắng đó, chính là do sắc quỷ kinh động, đột ngột thoát khỏi Tiểu Manh, âm dương đột ngột tách rời gây . Loại sắc quỷ chỉ thể nhập mộng, mà còn thể ăn mòn hồn phách của nó, dần dần sẽ khiến nó mất lý trí, thậm chí nhận , cho đến khi hút cạn .”

“Trương gia tiểu ca, Tiểu Manh là mạng sống của ! Nó mà mệnh hệ gì…” Lý Rỗ lo lắng đến phát , nắm c.h.ặ.t t.a.y .

“Rỗ, đừng vội.” cũng là cha , hiểu tâm trạng .

nhẹ nhàng vỗ vai : “Không , loại sắc quỷ tuy lợi hại, nhưng cũng là Quỷ Vương khó đối phó, chỉ cần tìm nguồn gốc của âm vật là .”

“Từ tình hình xem , sắc quỷ đang ở trong phòng của Tiểu Manh, lá bùa cầm lấy, lát nữa đến giờ Sửu, tức là một giờ sáng, tìm một bộ quần áo Tiểu Manh mặc qua, cùng với lá bùa đốt . Đến lúc đó sắc quỷ tự nhiên sẽ dọa chạy, quá mấy ngày Tiểu Manh sẽ khỏe .”

“Chỉ… chỉ đơn giản thôi ?” Lý Rỗ nắm c.h.ặ.t linh phù, tin hỏi.

.” gật đầu: “Sắc quỷ phổ biến, xử lý tự nhiên đơn giản, đừng quá lo lắng, cứ coi như thằng nhóc Tiểu Manh một trận ốm vặt.” an ủi vài câu, dậy định .

Lý Rỗ nước mắt khô, bật : “Trương gia tiểu ca đúng là lợi hại! Phúc lớn nhất đời của là quen , ha ha ha! Nào nào, em lâu uống, một ly nhé?”

“Thôi.” lắc đầu: “ còn tranh thủ thời gian tu luyện, cũng nghỉ sớm , cần lo lắng gì cả, Tiểu Manh .” Nói xong, mặc kệ Lý Rỗ cố gắng giữ , liền bước nhanh ngoài.

Lý Rỗ thấy giữ , tiễn xuống tận lầu, lúc mới ép về.

Cho đến khi thấy lầu, mới lập tức lái xe như bay về tiệm đồ cổ.

Thực , thứ mà Lý Tiểu Manh dính là sắc quỷ bình thường, mà là Cửu Sắc Diễm Ma cực kỳ lợi hại!

Luồng sáng trắng , là linh phù dọa chạy sắc quỷ, mà là linh phù sắc quỷ đó nuốt chửng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/am-gian-thuong-nhan/chuong-1489-sac-quy-nhap-mong.html.]

Lúc đó nghĩ cách vẹn để chế ngự nó, nên mới dối Lý Rỗ, để tránh bứt dây động rừng.

Bây giờ nhanh ch.óng về, mượn Ly Hồn Nhập Mộng Đại Pháp trong “Âm Phù Kinh”, để thăm dò kỹ lưỡng lai lịch của âm linh mới quyết định!

vội vã về tiệm, khóa c.h.ặ.t cửa, treo tranh của hai vị môn thần Tần Quỳnh và Uất Trì Cung ở bốn phía cửa, lúc mới xếp bằng nhắm mắt.

Thời gian từ từ trôi qua, đột nhiên mắt xuất hiện một bóng .

Là Lý Tiểu Manh.

Lúc nhân lúc Lý Rỗ để ý, nhỏ một giọt tinh huyết lên lá bùa đó, khi đốt lá bùa, cũng thể cùng Lý Tiểu Manh tiến mộng cảnh, với tư cách là một ngoài cuộc để thấy thế giới trong mơ của Lý Tiểu Manh.

Lúc Lý Tiểu Manh mặc một chiếc áo gấm tay rộng, giống con nhà giàu thời xưa, chỉ tóc ngắn, trông hài hòa.

Phía là một con hẻm vắng, hai bên treo cao nhiều đèn l.ồ.ng đỏ to bằng quả bí ngô, chiếu sáng cả một vùng trời đỏ rực, mơ hồ còn thấy tiếng khách uống rượu chơi oẳn tù tì.

Trong góc hẻm, một bầy mèo hoang đang cuộn tròn, kêu meo meo từng tiếng.

Tiểu Manh nhanh, dường như vội vã, dọc theo con hẻm hai ba mươi mét, dừng một cánh cửa treo một chiếc khăn lụa màu hồng, cảnh giác xung quanh, lúc mới đẩy cửa bước .

Đây là một trang viên cảnh sắc tươi , xây dựng vô cùng tinh xảo.

Lý Tiểu Manh quen đường quen lối vòng quanh một khu hòn non bộ, đến một tòa lầu đỏ.

Trên cửa sổ bằng lụa đỏ của tòa lầu, hiện một bóng vô cùng uyển chuyển, dù chỉ là một cái bóng, cũng toát lên vạn chủng phong tình, khiến liên tưởng ngớt.

Lý Tiểu Manh liên tục nuốt nước bọt, yết hầu mới nhú còn thành hình cứ trồi lên sụt xuống, vội vàng lao lên.

Cầu thang trải t.h.ả.m đỏ tươi, hai bên tường treo đèn hoa sen thời Đường, từng ngọn nến đỏ khẽ cháy.

Lý Tiểu Manh nhanh chân lên lầu, vén tấm rèm châu lên, hét lớn một tiếng: đến !

Chỉ thấy trong làn khói mờ ảo, hiện một bồn tắm lớn màu đỏ.

“Nguyễn lang duy hữu mộng trung lưu, hương phiêu la ỷ thùy gia tịch, phong tống ca thanh hà xứ lâu…” Trong bồn tắm đỏ đó, một giọng hát vô cùng trong trẻo vang lên, một cánh tay trắng nõn như ngó sen, theo đó vươn ngoài bồn.

Cổ tay buộc một sợi dây đỏ, trong tay cầm một chiếc khăn lụa màu hồng, ngừng vẫy về phía Lý Tiểu Manh.

Mắt Lý Tiểu Manh trợn tròn, nuốt nước bọt liên tục, từng bước tới.

Cậu càng càng gần, làn khói cũng ngày càng mỏng , nhanh bên trong hiện một phụ nữ tuyệt .

 

 

Loading...