Âm Gian Thương Nhân - Chương 1465: Chiếc Xe Quái Dị Biến Mất
Cập nhật lúc: 2026-02-05 17:37:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dường như nhớ cảnh tượng lúc đó, Mã Nguyệt vẫn còn vẻ mặt hoảng hốt: “Lúc đó nhân viên trong cửa hàng đều tan , chỉ còn một , vội vàng khắp nơi tìm con gái, nhưng dù gọi thế nào con bé cũng trả lời! Ban đầu còn tưởng nó chơi mệt quá ngủ quên ở đó, nhưng khi cầm chìa khóa xe, tìm từng chiếc một, mới cảm thấy sự việc đơn giản như nghĩ.”
“ gọi điện báo cảnh sát, chạy phòng giám sát xem camera, cuối cùng cũng thấy hình ảnh cuối cùng của con gái xuất hiện một chiếc xe, vội ghi biển , cầm chìa khóa xe chạy sảnh bán hàng. xác nhận hai ba mới phát hiện, chiếc xe nào biển như trong camera, lúc đó sợ đến dựng cả tóc gáy, trong lòng sốt ruột, cách nào cả, nghĩ là do quá lo lắng nên nhầm, chạy phòng giám sát xem một nữa, xác định biển đó sai. lúc đó nhân viên đều tan , cửa lớn đóng c.h.ặ.t, thể một chiếc xe đột nhiên biến mất chứ?”
“ ngơ ngác sảnh, thấy chiếc xe đó, nó đậu ngay ở lối , như thể mới lái , con gái đang ngủ ghế phụ. thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy tới mở cửa xe gọi con bé dậy, con gái mắt nhắm mắt mở , ơi, chú đưa con chơi vui lắm. kịp hỏi nó chú nào, , thì nó ngủ nữa.”
“Lúc đó tâm trạng rối bời, nghĩ rằng tìm con gái là may mắn lắm , nên cũng nghĩ nhiều, vội bế con bé về nhà. về đến nhà nó liền sốt cao, đó rơi hôn mê, gọi thế nào cũng tỉnh, đưa đến bệnh viện cũng kiểm tra kết quả gì…”
Mã Nguyệt đến đây, úp mặt tay nức nở: “Đều tại , lúc đó để tâm đến chuyện , là hại con gái . Nếu nó mệnh hệ gì, còn sống gì nữa?”
“Chiếc xe đó còn ở trong cửa hàng ?” Nếu chuyện đều bắt nguồn từ một chiếc xe, giải quyết vấn đề, cách nhất vẫn là bắt đầu từ chiếc xe.
Nghe hỏi , Mã Nguyệt suy nghĩ một lúc, chắc chắn lắm : “Chắc là vẫn còn, từ khi con gái hôn mê, lâu đến cửa hàng việc, cụ thể bán thì .”
gật đầu: “Vậy thế , đến xem tình hình con gái chị , đó chúng cùng đến cửa hàng xem chiếc xe đó gì kỳ lạ!”
Mã Nguyệt kích động gật đầu: “Được, , , chúng ngay.” Bà tỏ còn sốt ruột hơn cả , nhưng đến cửa thì bước chân bỗng khựng , chút do dự hỏi: “Trương đại sư, ngài vẫn giúp con thì thu bao nhiêu tiền.”
Bà hỏi , ngược khiến sững sờ, vẻ mặt phòng cẩn thận của bà , nhịn lạnh: “Con gái chị đang nguy kịch, cho dù bộ gia sản của chị, chẳng lẽ chị còn dám ?”
Mã Nguyệt sững , một lúc lâu mới gật đầu: “Chỉ cần cứu con gái , cho dù ngài mạng của , cũng sẽ vô điều kiện đưa cho ngài…”
lấy mạng của chị gì? đảo mắt, thúc giục bà đừng lãng phí thời gian, mau xuất phát.
Vì ở bệnh viện kiểm tra kết quả, Mã Nguyệt đưa con gái về nhà, lúc cô bé đang giường, như thể đang chìm giấc ngủ sâu. thấy cô bé thở đều, vẻ mặt bình tĩnh, bề ngoài trông vẻ thứ đều bình thường, chỉ là dù Mã Nguyệt gọi thế nào cô bé cũng phản ứng.
Con gái của Mã Nguyệt tên là Mã Hiểu Hoan, nhẹ nhàng cầm cổ tay cô bé, cảm nhận mạch đập.
Mạch tuy đập, nhưng chậm hơn bình thường một chút, mỗi nhịp đều yếu ớt, như thể sắp ngừng bất cứ lúc nào. Tình hình hiện tại thể chắc chắn liên quan đến việc hồn lìa khỏi xác, tại vị cao nhân mà Mã Nguyệt mời đến toạc ngay, thậm chí còn giới thiệu cho bà ?
Vị cao nhân rốt cuộc là ai?
hỏi Mã Nguyệt, bà cho cũng rõ, là một khách hàng cũ chuyện của bà đặc biệt giới thiệu. Trước khi con gái gặp chuyện, bà từng bất cứ điều gì về vị đó, cũng từng gặp ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/am-gian-thuong-nhan/chuong-1465-chiec-xe-quai-di-bien-mat.html.]
Dường như thấy chút nghi ngờ về phận của vị đó, bà chủ động lấy điện thoại liên lạc giúp , kết quả điện thoại gọi , bà liền ngơ ngác .
Trong ống điện thoại truyền đến giọng máy móc của một phụ nữ: Số máy quý khách gọi …
Mã Nguyệt tỏ vô cùng nghi hoặc: “Sao thể chứ? rõ ràng mới liên lạc hai ngày mà.”
cũng khỏi nghi ngờ, lẽ nào chuyện liên quan đến Long Tuyền Sơn Trang? Vừa nghĩ đến phong cách hành sự của Long Tuyền Sơn Trang, lôi kéo chuyện tuyệt đối ý , lập tức cảm giác rút lui.
Mã Nguyệt là quản lý bán hàng, hàng ngày đối mặt với khách hàng, quan sát sắc mặt, giỏi nhất là phân tích tâm lý khách hàng, bà sắc mặt đoán ý định của , vội vàng quỳ xuống chân lóc: “Trương đại sư, thực sự hết cách , còn biện pháp nào khác, nếu ngài cũng giúp , hai con sống nổi nữa. Xin ngài hãy , giúp chúng một ! Cầu xin ngài! Sau sẽ trâu ngựa báo đáp đại ân đại đức của ngài!”
Tuy ý định ngoài cuộc, nhưng một là tình cảm của Mã Nguyệt và con gái khiến thể rút lui, hai là cũng khá tò mò về chuyện , luôn cảm thấy trong đó dường như ẩn giấu một bí mật mà , thế là lòng hiếu kỳ đang rục rịch của cũng cho phép rút lui.
Tò mò hại c.h.ế.t mèo, quả là danh ngôn!
Thời gian cấp bách, và Mã Nguyệt vội vàng đến cửa hàng xe của bà . Vì gặp giờ cao điểm buổi tối, lúc chúng đến, cửa hàng đóng cửa, cửa lớn khóa c.h.ặ.t, bên trong tối om rõ gì.
Mã Nguyệt vội lấy chìa khóa mở cửa, mời . Bà thành thạo tìm công tắc tường bật đèn, cùng với ánh sáng của đèn huỳnh quang, từng hàng xe sáng bóng hiện mắt chúng .
Cửa hàng xe mà Mã Nguyệt việc tuy nổi tiếng, nhưng kinh doanh phát đạt, diện tích cũng lớn, xe cộ xếp ngay ngắn, đều đ.á.n.h bóng, trong chốc lát khiến chút hoa mắt.
Mã Nguyệt thời gian quan tâm đến những thứ khác, bà sốt ruột đưa tìm chiếc xe gây tất cả chuyện , nhưng vòng quanh sảnh lớn mấy vòng mà phát hiện gì. Mã Nguyệt bận đến toát mồ hôi, vô cùng kinh ngạc : “Chiếc xe đó biến mất , hôm đó cũng như , liệu xảy chuyện gì nữa ?”
Bà lẽ sự việc kích động quá lớn, bây giờ một chút gió thổi cỏ lay cũng khiến bà như chim sợ cành cong. suy nghĩ một lúc, an ủi bà : “Chị đừng vội, thể trong những ngày chị ở đây, chiếc xe đó bán ?”
Lời của nhắc nhở Mã Nguyệt, bà run rẩy lấy điện thoại bấm một , đối phương nhanh ch.óng máy, Mã Nguyệt cũng vòng vo, thẳng thắn hỏi: “Chiếc BMW X5 màu xám bạc đó bán ? Chiếc đuôi biển 588 .”
Đối phương cũng trả lời nhanh: “ , bán hôm , chiếc xe đó để lâu , ông chủ thể giảm giá 20%, đối phương liền mua ngay.”
Mã Nguyệt ậm ừ vài tiếng, cúp điện thoại ngơ ngác hỏi : “Làm bây giờ? Chiếc xe đó bán ? Con gái còn cứu …”